Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | Buổi phát thanh đặc biệt
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. AbcShortcuts
2. Password Revealer 1.0
3. BOOTSKIN
4. Hacao linux dành cho người Việt
5. Font Linux

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Duaoto


Runner


Aitchu1


Battleships


Bông


Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Tai nạn hip hop()
HTV 9(HTV 9)
Mình mãi quên nhau thật sao(Đang cập nhật)
Toccata And Fugue in D minor(VANESSA MAE)
TVO-16(TVO-16)
Khúc Hát Bình Minh(Đồng Đội)
Khúc Mùa Hạ(Hoàng Hải Đăng)
Bến Sông(Vương Dung)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


Buổi phát thanh đặc biệt
08/08/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


(KTNN) Hallam Lucas không trở lại Fort Worth từ khi chưa đầy 30 tuổi. Trong một thập niên rưỡi, nơi này đã thay đổi biết bao. Chụp chiếc mũ phớt bằng dạ mềm lên đầu, tay xách vali, Hallam dẫn Beth, con gái anh, bước ra sân ga. Beth tỏ ra ngạc nhiên:

- Ba không nói với con Fort Worth lớn đến vậy!


Hallam thật tình:


- Thì chính ba cũng đâu ngờ!


Khi họ xa thành phố này, Beth mới bốn tuổi, nên mọi ký ức của cô về nơi chôn nhau cắt rún hết sức mơ hồ. Có tiếng phụ nữ khiến anh dừng lại, nhìn quanh:


- Lucas! Chị đây nè!


Người phụ nữ trạc lục tuần nhưng vẫn còn nét đẹp quí phái và mạnh khoẻ tiến nhanh lại phía anh. Anh vòng tay quanh vai chị mình, kêu lên:


- Chào chị Sarah.


Sarah hôn lên má em trai mình, rồi quay sang cô gái:


- Không thể là Beth! Sao lớn dữ vậy?


Cô gái bối rối trong khi Hallam lên tiếng:


- Chào cô Sarah đi, Beth!


Sarah ôm vai Beth, giúp cô gái bớt bối rối, rồi quay sang Hallam:


- Cám ơn em đã tới đây. Chị không biết mình phải làm gì nếu em không tới. Khi cảnh sát tới bắt Johnny về tội giết người, chị chỉ biết...


Beth lộ rõ vẻ kinh ngạc, và Hallam nháy mắt. Cô gái chỉ biết họ đến Fort Worth để gặp họ hàng và thăm lại chốn xưa. Cha cô không hé môi về chuyện giết người.


Nhưng bây giờ mọi chuyện đã lộ tẩy, Hallam vỗ vai chị:


- Chị đừng lo, Sarah, chúng ta sẽ tìm cách làm rõ mọi chuyện.


- Johnny không giết ai cả. Cháu đã thề với chị, và chị biết cháu nó không nói dối.


- Tất nhiên Johnny không giết người. Giờ chị đưa Beth về nhà trước, em sẽ tới trại giam thăm cháu.


- Con muốn đi với ba.


- Để khi khác đã.


*


Beth nhìn toà nhà bằng đá xám, hỏi:


- Đây là nhà tù sao ba?


Hallam gật đầu:


- Phải. Con ngồi trong xe với cô nghen.


Anh không thể thuyết phục Beth về nhà cùng Sarah, nhưng họ thoả thuận Sarah sẽ lái xe đưa họ tới trại giam và mình Hallam vào thăm Johnny. Thủ tục dễ dàng do Sarah đã báo trước bà có người em ruột tên Hallam Lucas. Chỉ ba phút sau, Johnny được dẫn ra. Chàng thanh niên kêu lên:


- Cậu Lucas?


Hallam đi thẳng vào vấn đề:


- Mẹ cháu nói cháu không giết người đàn ông ấy?


- Vâng, không hề. Cậu tin cháu chứ?


- Cậu không biết cháu nhiều như mẹ cháu để khẳng định. Nhưng với quan hệ họ hàng, cậu rất muốn tin cháu. Giờ hãy kể đầu đuôi câu chuyện cho cậu nghe.


Johnny nuốt nước miếng:


- Cậu biết đài phát thanh chứ? - Hallam gật đầu, trong khi Johnny tiếp: - Đó chỉ là một trò lừa đảo. Ward kêu cháu đầu tư buôn bán gia súc với ông ta, nhưng cháu phải hùn một phần vốn vào đài. Khi mọi chuyện xấu đi, cháu mất đài phát thanh. Mãi sau này cháu mới biết Ward sang tên làm chủ tự hồi nào, cũng như ổng mua, bán gia súc cho chính mình. Một tên bịp, đồ...


- Cháu phải biết có nhiều tên bất lương trong nghề buôn bán gia súc. Đáng lẽ cháu phải để mắt theo dõi kỹ hơn.


- Cậu nói đúng. Nhưng cháu còn quá trẻ... Rồi Ward bán đài phát thanh cho người khác. Cháu đề nghị ổng trả cháu một ít tiền hoặc để cháu quản lý công việc mua bán, nhưng ổng từ chối. Vậy là cháu nổi nóng, muốn đánh ổng một trận. Cháu theo ổng đến tận Four Treys, sòng bài nằm tại Jacksboro. Nhưng Buckston, chủ sòng bài, và toán bảo vệ nơi đây ngăn cản cháu. Ward lên xe hơi bỏ đi, cháu cũng vậy. Đó là lần cuối cùng cháu nhìn thấy ổng. Khuya hôm ấy người ta phát hiện tử thi Ward, lỗ chỗ vết đạn bên bờ hồ Eagle. Cảnh sát cho là cháu đi theo ổng, bắn chết ổng. Nhưng cháu không giết ông ta, cháu thề với cậu. Cậu cứu cháu với. Cháu đã đọc các bài báo nói cậu từng khám phá nhiều vụ án mạng lớn...


Hallam lắc đầu:


- Đừng vội tin những gì cháu nghe hay đọc.


*


Tối hôm ấy Hallam mượn xe của chị mình. Anh không cho Beth theo bởi biết đây không phải là nơi dành cho một thiếu nữ.


Sòng bài Four Treys nằm ngay trên đỉnh đồi nhìn xuống xa lộ Jacksboro. Nơi này có vẻ ăn nên làm ra do bãi đậu xe chật cứng và Hallam nghe thấy tiếng nhạc xen lẫn tiếng cười nói khi anh tiến tới gần cổng chính. Gã gác cổng, có lẽ do thấy anh là người lạ nên hạch hỏi đủ điều, đang lúc Hallam toan nổi nóng thì có tiếng la lớn:


- Lucas! Anh trở về thành phố hồi nào vậy?


Gã gác cổng tròn mắt:


- Ông biết người lạ mặt này, thưa ông Buckston?


- Tất nhiên! Mời vô! Xin được đãi anh ly bia.


Ngồi bên quầy rượu, Hallam hỏi bạn cũ:


- Buckston, hẳn anh biết vì sao tôi trở về đây?


- Biết! Để thăm cháu anh!


- Phải. Nó nói nó không giết Ward.


Buckston nhún vai:


- Hầu hết kẻ sát nhân đều nói vậy.


- Tôi tin Johnny. Từ những gì tôi nghe, Ward chơi trò lừa đảo và hẳn không khỏi có những người muốn ông ta chết.


- Có thể Ward có nhiều kẻ thù, nhưng tôi không tìm hiểu làm gì vì đó không phải công việc của một chủ sòng bài.


- Nhưng có thể anh đã nghe.


Buckston do dự một lát, rồi cau mày:


- Anh có thể gặp một cô gái tên Raeann Jordan. Cha cô ta có bộn tiền nhờ dầu mỏ và khí đốt. Tôi nghe nói Ward và cô ấy có mối tình lăng nhăng và cự cãi sao đó. Nhà cô ta ở...


*


“Mai mình hãy tới gặp Raeann Jordan”, Hallam quyết định trên đường lái xe về nhà Sarah. Anh biết mình sẽ minh mẫn hơn sau một đêm ngủ đẫy giấc. Anh bật radio trong xe hơi và nhận ra máy gài sẵn sóng của đài phát thanh mà Johnny từng làm chủ, trước khi bị Ward lừa sang tên mất. Hallam tò mò nghe thử. Đó là một chương trình nhạc khiêu vũ, xong tới phần tin tức. Tiếp theo là tiếng xướng ngôn viên “Bây giờ là những con số đặc biệt cho đêm nay. Đó là 17, 39, 54, 66 và 93. Chúc mọi người may mắn!”


Hallam lắc đầu. Chẳng bao giờ anh tin những con số chơi đề này. Nếu đoán đúng, hẳn chủ đài phát thanh đã trở thành tỉ phú từ lâu. 


Beth vẫn chưa ngủ. Cô vốn thích radio, và đang nghe thử đài địa phương ra sao. Hallam nói với con gái:


- Mai ba sẽ tới đài phát thanh, nơi mà Johnny từng làm chủ.


- Ba cho con đi theo với. Con chưa khi nào được tới đài xem thử họ làm việc ra sao.


- Đài địa phương của tư nhân nhỏ lắm. Chỉ là toà nhà với ít máy móc.


- Nhưng con vẫn thích xem.


- Lúc mới có đài phát thanh, người ta gọi là vô tuyến truyền thanh vì không cần dây. Chỉ việc vặn một chiếc nút, là tiếng nói, giọng hát... truyền qua không khí nhờ tần số âm thanh. Đơn giản vậy thôi, đâu có gì mà xem.


- Mặc kệ. Cả ngày nay ba đi một mình không cho con đi theo rồi.


Hallam đành chìu con, với điều kiện chiều mai cô phải đi sở thú với Sarah để anh đi gặp cô bạn gái của Ward.


*


Đài phát thanh nằm bên bờ sông Trinity.


Cô tiếp tân trẻ, xinh đẹp dẫn họ vào một phòng nhỏ nằm cạnh toà nhà lớn và nói điện thoại một lát, rồi đưa họ đi dọc theo hành lang, hai bên là những cửa sổ lớn bằng kính. Qua lớp kính, Hallam và Beth có thể nhìn thấy trang thiết bị gửi những tín hiệu vào không trung. Chưa bao giờ Beth nhìn thấy nhiều bộ phím, máy móc, cần gạt và ánh sáng lấp lánh đến thế. Có cả một số phòng thu âm với các micro để đứng trên sàn nhà. Beth tròn mắt ngạc nhiên. Khi họ đi ngang cửa sổ một căn phòng, bên trong người giới thiệu chương trình đang đọc tin, Hallam phải kéo cô đi cho nhanh. Ánh sáng ngọn đèn nhỏ màu đỏ trước phòng nhắc anh biết đang có chuyện quan trọng diễn ra bên trong, có thể là môt buổi phát thanh trực tiếp.


Một người đàn ông cao, gầy, trạc ngũ tuần, mặt gãy, đang chờ họ trong văn phòng. Ông ta đứng dậy, đưa tay qua bàn giấy:


- Ông Hallam? Tôi là William Gruber, chủ và cũng là tổng quản lý.


Hallam bắt tay ông ta:


- Đây là Beth, con gái tôi.


Gruber mỉm cười:


- Chào Beth. Cô có thích radio không?


- Rất thích, thưa ông.


Gruber quay qua cô tiếp tân:


- Janice, cô dẫn Beth đi một vòng thăm đài phát thanh giùm tôi với.


Beth nhìn Hallam:


- Con đi được không ba?


- Con đi đi.


Cuộc nói chuyện giữa anh và Gruber không nên để con gái anh nghe.


Khi Beth và Janice đã bước ra, Hallam vào thẳng vấn đề:


- Ông mua đài phát thanh này của Kenneth Ward?


- Phải. Và Ward mua nó từ cháu của ông, John Reeves, sau một vụ làm ăn thất bại giữa đôi bên.


Hallam cau mày:


- Sao ông biết tôi là cậu của Johnny?


- Tôi luôn tìm hiểu những gì có thể ảnh hưởng tới việc kinh doanh của tôi. Sau khi ông gọi điện sáng nay hẹn gặp tôi, tôi đã tìm hiểu đôi chút về ông. Và tôi đoán ông trở về Fort Worth chỉ bởi vì cháu ông đang gặp rắc rối.


- Đúng. Cháu không giết Ward. Tôi đang cố tìm xem ai là thủ phạm.


- Chúc ông tìm ra, nhưng tôi không thể giúp ông. Tôi không rành Ward lắm, và chưa hề gặp John Reeves.


- Ông mua đài phát thanh này từ Ward bằng cách nào?


- Tôi đang tìm một cơ hội đầu tư trong lĩnh vực truyền thông. Ward đến gặp tôi với tư cách công ty sở hữu vài đài phát thanh địa phương và có ý bán một trong số đó.


- Ông có nghĩ có người nào muốn Ward bị giết hay không?


- Không. Chúng tôi tiếp xúc trong thời gian ngắn và chỉ thuần kinh doanh. Tuy nhiên, tôi có thể nói Ward có nhiều điều mờ ám. Nếu ông tìm hiểu kỹ, có thể sẽ khám phá ra điều cần tìm. Chúc ông may mắn. 


Gruber đứng dậy, dấu hiệu cuộc nói chuyện đã xong. Hallam cũng đứng dậy, nhưng trước khi cáo biệt, anh nói:


- Có một điều tôi muốn biết, nhưng tôi e xúc phạm tới ông, ông Gruber.


- Cứ hỏi. Tôi sẽ không coi là bị xúc phạm đâu.


- Được rồi. Với mọi việc hiện đang diễn ra tại châu Âu, lúc này không nên sử dụng một cái tên Đức. Tên có ảnh hưởng gì tới việc làm ăn của ông hay không?


- Có thể, nếu tôi để mối quan hệ giữa tôi với đài phát thanh cho mọi người biết. Nhưng đứng tên chính thức là tổ hợp Paragon Communications, và William Gruber chỉ là một cổ đông.


Hallam thấy Beth và cô tiếp tân tại một trong những phòng thu âm. Beth đang vào vai một phát thanh viên và nói trước chiếc micro đứng.


Khi họ ngồi vào xe, Beth quay qua Hallam, nói với vẻ nghiêm trọng:


- Cha có biết cái ông Gruber này là một tay gián điệp Đức hay không?


Hallam kinh ngạc:


- Do đâu con nghĩ vậy?


- Ông ta là người Đức, mặt mũi giống y như tên do thám, và gửi tin bằng mật mã. Hôm con nghe những con số được phát qua đài. Con biết đây là một dạng mật mã mà.


Hallam chỉ cười. Gruber gây ấn tượng nơi anh là một gã lạnh lùng trong công việc làm ăn, nhưng một điệp viên Đức Quốc xã thì không.


Anh chở Beth về nhà Sarah, mình anh lái xe tới gặp Raeann Jordan. Đó là một phụ nữ xinh xắn, tóc nâu, trạc 30 tuổi. Cô kể tối hôm Ken Ward bị ám sát thì cô đang dự sinh nhật một người bạn, và cho biết:


- Tôi không bao giờ xen vào việc kinh doanh của Ken. Quan hệ giữa chúng tôi chỉ giới hạn trong vấn đề xã hội.


Hallam hỏi thêm:


- Nhưng có khi nào anh ấy nói điều gì khiến cô ngạc nhiên không?


Raeann cau mày cố tập trung:


- Tôi nhớ có lần Ken tỏ ra rất lo lắng. Anh ấy chỉ nói đơn giản ảnh sẽ không dễ để người ta qua mặt.


- Cô có kể với cảnh sát điều này không?


- Không, vì họ không hỏi. Họ chỉ hỏi tôi có khi nào thấy John Reeves đe doạ Ken hay không, và buổi tối xảy ra vụ án tôi ở đâu. Vậy thôi.


Vụ việc vẫn chưa sáng tỏ gì thêm, nhưng cần tìm hiểu Gruber kỹ hơn, Hallam quyết định.


Buổi xế hôm ấy, anh đã có thêm nhiều thông tin cần thiết, nhờ một tay phóng viên tờ báo địa phương vốn là bạn học cũ của anh. Anh bật radio trên xe trong khi đưa xe vào bãi đậu ngay trước đài phát thanh. Không thấy cô tiếp tân xinh đẹp khi sáng, anh tiến thẳng đến văn phòng của William Gruber. Trong khi đi dọc hành lang, anh để ý nhìn qua cửa sổ thấy Gruber đang một mình trong phòng thu âm. Ngọn đèn đỏ ngoài cửa không bật sáng, và anh đẩy cửa bước vào.


Gruber đang cầm một tờ giấy, ngạc nhiên khi nhận ra Hallam:


- Ủa, sao ông trở lại đây?


Hallam đóng cửa, đáp:


- Tôi cần gặp ông để hỏi thêm đôi điều.


- Về Kenneth Ward? Tôi không còn gì để nói thêm nữa cả.


Hallam hơi nghiêng người về phía đặt máy móc và khéo léo bỏ chiếc mũ phớt mềm xuống, để mũ che khuất vài bộ phím và cần gạt:


- Khi sáng ông không nói gì về việc ông hùn với Ward để kinh doanh gia súc.


- Bởi vì tôi không làm chuyện ấy! Tôi chỉ kinh doanh đài phát thanh, chẳng biết gì về bò cả.


- Chắc vậy không? Dễ kiếm tiền từ bò lắm. Cho nên người ta mới cướp chúng. 


- Ông nói chuyện thời xưa phải không?


- Chuyện thời nay! Như chuyện Ward có bốn xe chở đầy bò bị cướp mất trong tháng trước khi ông ta chết. Một xe trên xa lộ 67, một trên đường cao tốc 281, hai xe khác trên các xa lộ liên bang 77 và 80.


Gruber bối rối:


- Tôi đang phải làm việc. Những chuyện vớ vẩn ấy không mắc mớ gì đến tôi. Xin lỗi...


- Để tôi nói xong đã. Tôi nghĩ Ward có một người cùng hùn làm ăn trong chuyện buôn bò. Tay này qua mặt Ward để phỗng tay trên hết số bò bằng cách báo tin cho bọn cướp. Và tay này chính là ông, Willam Gruber!


- Tôi sẽ gọi cảnh sát nếu ông không cút khỏi đây ngay!


- Chính tôi sẽ gọi cảnh sát. Ông thông báo kịp thời cho đồng bọn cướp xe bằng cách đọc trên đài phát thanh những con số theo kiểu chơi số đề. Tờ giấy ông đang cầm trên tay rất có thể là một bằng chứng.


Gruber thở mạnh, vẻ mặt thoáng bối rối, quay người đặt tờ giấy lên bàn. Khi quay lại, trên tay ông ta là khẩu súng ngắn:


- Chẳng ai tin ông đâu. Mọi quan hệ giữa tôi với Ward đều rất kín kẽ. Ông chỉ là một thằng điên do cố tìm cách cứu đứa cháu nhưng không được. Đó là nếu tôi để ông ra khỏi nơi đây.


Hallam vẫn bình tĩnh:


- Ông với Ward đã cùng làm ăn khá lâu rồi, phải không nào?


- Ward là một tay buôn bán giỏi, nhưng chính tôi mới đưa ra ý tưởng và giữ phần hùn lớn. Nên tôi hưởng lợi nhiều hơn là điều hợp lý.


- Do đó ông cướp tiền của Ward?


- Chẳng có một chứng cứ nào về việc này, ngoài lời nói của tôi mà chỉ có ông nghe được.


Hallam lắc đầu:


- Không chỉ mình tôi nghe - anh nhấc chiếc mũ phớt lên - Nãy giờ tôi đã bật nút cho máy phát thanh hoạt động và câu chuyện giữa chúng ta đã được rất rất nhiều thính giả nghe qua buổi phát thanh đặc biệt này.


Gruber quắc mắt đầy giận dữ, đưa mũi súng ngay người Hallam. Nhưng trước khi ông ta kịp bóp cò thì đã bị Hallam quăng chiếc mũ vào mặt và tiếp đó là cú đấm cực mạnh khiến Gruber gập đôi người lại...


*


- Con nghe hết mọi chuyện qua radio rồi! - Beth kêu lên, giọng đầy phấn khích khi Hallam trở về nhà tối hôm đó, chở theo cả Johnny Reeves - Gruber có định bắn ba không?


- Có thể, nếu ba không kịp phản ứng.


- Con đã nói với ba đó là một gã tồi tệ mà!


- Con nói gã là một tên gián điệp, dùng mật mã.


- Có thể con sai. Nhưng con nói vậy có giúp ba để ý và nhờ thế giải được mật mã này hay không nào?


Hallam thừa nhận:


- Cái này thì có đấy!


- Vậy sắp tới có chuyện gì ba đừng giấu con nữa, cho con làm thám tử tư phụ với ba nhé! Hoặc thuê con viết câu chuyện về ba, rồi phát trên đài phát thanh cũng được


(Phóng tác từ The Wireless bluff của L. J. Washburn, Mỹ)

Quang Hùng (Theo Kiến Thức Ngày Nay 571)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Bóng ma quá khứ (15/08/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Ai thủ đoạn hơn?
Tội ác và trừng phạt

Bài được đọc nhiều nhất
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Bí mật của cha tôi
Tội ác và trừng phạt

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
SangNhuong.com - Chợ rao vặt miễn phí lớn nhất Việt Nam

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |