Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | Hương liệu giết người
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. Trắc nghiệm từ vựng tiếng Anh
2. Hacao linux dành cho người Việt
3. Alarm Simple
4. AM-DeadLink
5. Freeware Browser

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Masive Attack


Trò chơi kinh dị

Dùng chuột, đá cái đầu người vào người đang bị treo, đá trúng là được...

Alex trax


Chú bé nguời rừng


Puppy racing


Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Track No01(Jay Chou)
Có Phải Tình Yêu(Lam Trường)
Lời Ca Từ Trái Tim(Lam Trường)
White Night(Kitaro)
Thiên Đàng(Thu Minh)
Lời Hứa(Lam Trường)
Cho Anh Ngủ Trong Trái Tim Em(Lam Trường)
Tìm đâu(Đang cập nhật)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


Hương liệu giết người
30/05/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


Chiếc tàu tuần duyên tắt đèn, giảm máy, lặng lẽ trườn qua làn sương mù toả dày trên mặt nước. Ở bánh lái tàu, Thuyền trưởng Ace Jackson chú mục nhìn vào màn sương xám; anh dựa vào la bàn và kinh nghiệm riêng của mình về cảng biển này để đưa tàu tiến vào chỗ cãn nhà thuyền bỏ hoang.

Chỉ một phút sau, căn nhà thuyền đã lờ mờ hiện ra trước mặt, trông giống như một bóng ma hơn là một cấu trúc hai tầng. Ace tắt máy để tàu theo trớn nước trôi tới, còn anh vớ lấy sợi cáp buộc tàu cầm sẵn trên tay. Hầu như ngay lập tức, mũi tàu chạm vào cầu tàu, thân tàu rướn tới, áp sát vào.


Ace sải bước qua sàn tàu rồi nhảy lên cầu tàu. Anh nhanh tay vòng gút thắt sợi cáp vào cọc neo tàu rồi siết chặt.


Môi mím chặt, mắt căng lên, anh nhìn xuyên qua màn sương xem có cái gì lay động hay không, nhưng anh không thấy được gì vì màn đêm đen kịt và sương quá dày.


Anh biết rằng Ben Callan, đồng sự của anh, đang ở quanh đâu đó, có lẽ ở trong nhà thuyền cũng nên, và đang chờ anh. Tin nhắn qua điện thoại của Ben về sở chỉ huy, ngoài việc gọi anh lái chiếc tàu tuần duyên đến căn nhà thuyền vào lúc 9 giờ, không còn chứa đựng một thông tin nào khác.


Cho rằng rất có thể Ben đang lần theo dấu vết Jeff Wessel, Ace nhón chân bước tới trước. Wessel là người đã thành lập Hội bảo trợ ngư dân và tự chỉ định mình vào chức chủ tịch Hội; y đã từng bộc lộ tham vọng thôn tính tất cả các hội đoàn khác và triệt hạ các phe nhóm đối lập, chỉ chừa lại một trường hợp duy nhất, đó là Nhóm hợp tác.


Cuộc chiến âm ỉ giữa các phe phái đối địch có lẽ sắp bùng nổ.


Jackson tiến đến khung cửa phụ, xoay nắm đấm cửa rồi dùng đầu gối đẩy vào. Các bản lề phát ra tiếng kêu rin rít và từ bên trong toả ra mùi mốc meo, ẩm thấp. Anh đợi một giây, cẩn thận liếc nhìn quanh rồi bước qua ngưỡng cửa.


“Ben”, anh hạ thấp giọng gọi.


“Đây”, một giọng thì thầm đáp lại.


Ace dò dẫm đi về phía tiếng nói, dưới chân anh tiếng các tấm ván sàn võng xuống, kêu kẽo kẹt. Nghe có tiếng thở nặng nhọc, anh dừng chân, mắt mở to, mày cau lại.


“Có chuyện gì vậy, Ben?” anh hạ thấp giọng hỏi.


“Anh nhận được tin nhắn của tôi chứ?”


Môi Ace Jackson mím chặt; anh cảm thấy có điều gì đó hơi khác lạ. Giọng của Ben Callan nghe có vẻ gay gắt, dường như cáu giận vì Ace đã đến hơi trễ. Anh nhún vai, quyết định bỏ qua thái độ của Ben.


Anh nhẹ giọng đáp: “Có, qua sóng truyền thanh, sở chỉ huy vừa điện báo cho tôi cách đây chưa đến hai mươi phút. Tôi đang đi tuần và không thể đến đây sớm hơn vì sương mù dày quá!”


“Vậy ra anh chưa biết gì về kế hoạch của Wessel à?”


“Trong tin nhắn tôi nhận được có thấy nói gì đâu, trừ phi anh có gởi thêm cái nữa mà tôi chưa nhận được. Chuyện Wessel thế nào?”


“Hắn sẽ đi xử Salvatore Pario và Joe Neely, Harry Reed và Luke Carson... toàn bộ Nhóm hợp tác...”. Ngừng một chút, Ben nói thêm: “... Ngay trong đêm nay”.


Ace chúm môi huýt khẽ. Anh tiến lại gần Ben, cảm nhận thấy có mùi gì đó vừa thum thủm, vừa ngòn ngọt thoảng qua. Anh hỏi lại: “Anh chắc chứ?”


“Cũng chắc như tôi sẽ còn sống để rời khỏi nơi này!” Ben đáp, giọng nghe có vẻ căng thẳng.


Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Ace làm anh rùng mình. Đầu óc anh như căng lên. Những điều Ben vừa nói dường như chẳng ăn nhập gì với nhau. Anh vẫn tiến lại gần Ben hơn, tay bất giác thọc vào túi quần, nắm chặt báng khẩu Colt.


“Wessel sẽ tiến hành tàn sát vào lúc nào?” Anh hỏi.


Hốt nhiên Ben cười sặc lên, như thể đó là câu nói đùa. Ngạc nhiên, Ace dừng lại, nhìn chòng chọc về phía có tiếng cười của Ben.


Tiếng cười chợt tắt nghẹt. Ben hự lên một tiếng rồi nghẹn họng. Hơi thở anh hắt ra như một quả bóng xì hơi. Từ phía Ben có tiếng thở rồ rồ khi anh lảo đảo chúi về phía trước, tay anh vươn tới dò dẫm và chạm vào mặt Jackson.


Những ngón tay nhớp nháp trượt qua cằm Ace. Cái mùi thum thủm ngòn ngọt ấy lại xộc vào mũi anh, nhưng anh không nghĩ đến cái gì khác ngoài Ben và tiếng thở khò khè của anh ta. Anh ôm lấy Ben, giữ không để cho anh ta sụm xuống sàn. Cánh tay trái của Ace vòng qua người Ben đỡ cho anh ta đứng lên. Có thứ gì đó làm cho tay anh âm ấm và ước nhớp nháp. Anh biết ngay đó là máu! Sờ lên lưng Ben, mấy ngón tay anh chạm phải cái gì đó cứng ngắc nhô lên giữa các phiến xương bả vai.


Đó là một con dao, ngập đến cán!


Đầu óc Ace quay cuồng, các mạch máu chạy rần rật. Toàn bộ tình hình loé lên trong óc anh rõ ràng một cách kỳ lạ. Trong khoảng thời gian nói chuyện với anh, Ben đã bị khống chế và một con dao đã dí sát vào lưng anh ta.


Tên giết người vẫn còn ở đây!


Đặt cái thi thể rũ rượi xuống sàn nhà, Ace nhảy tới một bước, súng lăm lăm chĩa thẳng ra phía trước. Một tiếng động ở bên phải làm anh quay ngoắt sang. Anh giương súng lên, nhưng trước khi anh kịp bóp cò, một luồng sáng đèn pin rọi thẳng tới ngang mặt làm mắt anh chói loà. Luồng sáng rọi từ phía bên kia, biến anh thành một tấm bia lồ lộ.


Tiếng động vừa rồi là do tên giết người gây ra để đánh lạc hướng anh. Anh guồng người, xả đạn về phía luồng sáng, các tia lửa đạn loé lên khi ánh đèn pin vụt tắt. Tên giết người đang chuyển hướng đi ra phía cửa.


Chẳng kịp suy nghĩ, Ace lao theo chặn đường hắn, nhưng một chiếc dùi cui to như chiếc gậy bóng chày quất vào ngực làm anh ngã lăn xuống sàn. Anh nẩy bật người lên, lao tới, hai tay vung tới trước. Lại một cú dùi cui nện xuống vai làm anh sựng lại, cái đau lan tới tận các đầu ngón tay trên bàn tay phải. Anh chuyển súng sang tay trái, sụp người xuống né khi nghe tiếng dùi cui vụt lên một lần nữa.


Anh chỉ kịp né tránh, không tài nào xác định được chiếc dùi cui từ đâu quật tới. Dựa theo hướng cú quật lia tới, anh ghếch mũi súng về phía đó bóp cò.


Anh biết là anh đã bắn trượt khi nghe tiếng chiếc dùi cui từ phía sau tạt tới, đập vào khuỷu tay trái làm tay anh tê dại hẳn đi. Anh rên lên, để súng tuột khỏi tay rơi xoạch xuống sàn nhà. Theo tiếng động, anh mò tìm.


Tiếng rên và tiếng tay mò tìm trên sàn giúp tên giết người xác định được vị trí của anh. Một cú đấm mạnh sượt qua lưng, giật ngược vào bụng anh. Giận sôi lên, quên cả đau, anh bật dậy, tung cú đấm xoáy về phía trước.


Cú đấm trúng vào hàm dưới, kèm theo một cú móc vào cằm làm kẻ địch bật ngửa, bật lên tiếng chửi thề. Lợi dụng thời cơ, Ace xông tới. Họ va vào nhau khi tên giết người lao thẳng về phía anh, tay hắn vung cao chiếc dùi cui.


Cả hai thở hào hển, ôm nhau lăn lộn trên sàn. Mồ hôi túa ra làm mắt Ace cay xè khi anh tung nắm đấm vào bất cứ chỗ nào đấm được. Tay trái anh móc vào bụng đối thủ, trượt tuột đi; tay phải đấm vào cùng chỗ đó, cũng sượt ngang.


Ace chợt hiểu ra khi anh vung tay tấn công vào đầu đối phương: tên giết người mặc quần áo vải dầu!


Giang thẳng cánh tung một cú đấm ngang tầm mặt, anh cảm thấy mấy khớp ngón tay cụp vào răng hắn đau điếng. Thế rồi chiếc dùi cui quật mạnh vào một bên đầu làm đầu anh kêu lên ong ong khiến anh muốn ngất đến nơi. Một cảm giác buồn nôn từ bao tử anh trào lên.


Người loạng choạng, anh lúc lắc đầu định thần, cố thu chân lại để đứng lên. Anh nghe tiếng đối thủ của mình cũng đang gượng đứng dậy. Một lần nữa ánh đèn pin lại loé lên xuyên thủng màn đêm để lộ viên thuyền trưởng trẻ đang co đầu gối và chống hai tay trên sàn nhà.


Tên giết người bật lên tiếng cười hả hê. Ace liếc nhanh, thoáng nhìn thấy chiếc dùi cui đang vụt tới, anh bật người lăn sang một bên vừa kịp tránh chiếc dùi cui quật vào lưng; nếu không tránh kịp, xương sống anh chắc đã gãy sụm!


Tên giết người lao lên tính giáng đòn quyết định. Ace vặn người, cố tránh đòn tiếp theo, nhưng nó đến quá nhanh, đập trúng vào xương bả vai anh làm anh ngã sóng soài. Hai tay anh theo phản xạ đập đập xuống sàn nhà trong khi cơn đau lan toả khắp toàn thân.


Một bức màn đen bao trùm lấy anh. Trong một thoáng, anh tưởng là tên giết người đã tắt đèn pin; anh lầm, nhưng không sao biết được là mình đã lầm.


Anh đã ngất đi.


Khi tỉnh lại, anh cảm thấy xương cốt đau nhừ và đầu óc lùng bùng. Đầu tiên anh không nhớ là chuyện gì đã xảy ra. Anh cố gắng ngồi dậy nhưng không ngồi nổi. Cái đau làm anh ngã lại xuống sàn và anh rên lớn.


Chạm vào cái gì đó mềm mềm, anh bám vào. Đó là một cánh tay xoãi ra ở gần sát người anh. Thế rồi trong một thoáng, anh nhớ lại cuộc chiến đấu với kẻ đã giết Ben Callan.


Cố nén cơn đau nhức, anh siết chặt hai tay, choãi hai chân, ráng gượng dậy.


Lần mò trong túi tìm bao diêm, anh đánh một que, soi lên nhìn quanh. Không thấy khẩu Colt, nhưng anh nhìn thấy xác Ben Callan.


Từ môi Ace bật ra lời thề. Ben chưa thể yên nghỉ chừng nào anh chưa tóm được tên giết người, bắt hắn phải trả giá cho cái chết của Ben.


Đánh thêm một que diêm nữa, anh quan sát thi thể viên sĩ quan tuần duyên. Mặt Ben phủ đầy máu; trên đầu Ben, ở những chỗ máu đã đông lại, tóc bết dính lại thành từng mảng. Điều đó cho anh biết rằng Ben đã bị đánh nhừ tử từ khá lâu trước khi bị con dao đâm thấu tim.


Rồi Ace lại ngửi thấy cái mùi mà anh đã ngửi thấy lúc đầu. Anh còn nhớ là mùi ấy đậm nhất là lúc Ben chúi tới trước ngay sau khi bị đâm, và khi một trong hai cánh tay của Ben chạm vào cằm anh.


Anh ngồi thụp xuống xem xét bàn tay trái của Ben. Nó vấy đầy bụi bẩn, đen sì. Anh phải đánh tiếp que diêm thứ ba để xem xét bàn tay phải. Màu xam xám ươn ước trên ngón cái và ngón trỏ khiến Ace tập trung chú ý ngay vào đó.


Anh nâng bàn tay lên ngửi; cái mùi không thể nhầm được. Anh mân mê ngón tay cái, cảm thấy dường như nó đã được nhúng vào một thứ sáp nhão nào đó.


Ngay cả khi đã cận kề với cái chết, Ben vẫn còn cố tìm cách giữ lại cho anh một manh mối; anh thầm nghĩ.


Rõ ràng là Ben đã cẩn thận giữ lại mẩu bằng chứng ấy. Chắc là trong khi đánh nhau với tên giết người, cái chất nhơm nhớp ấy đã bị tuột đi mất, nhưng đó là chất gì?


Lại còn thêm một điều nữa:


Tên giết người, khi biết Ben đã gọi điện thoại về sở chỉ huy, đã lo lắng muốn biết là anh đã nói những gì. Điều đó cho thấy tại sao Ben bị buộc phải hỏi lại về tin nhắn dù rằng chính anh ta đã gửi tin đó.


Tuy nhiên, tâm địa của Jeff Wessel đã làm Ace rối trí. Wessel quá tinh ranh, hắn không dại gì đi dùng các phương thức của các bãng đảng tội phạm. Mưu kế của hắn xảo quyệt hơn và hiệu quả cũng cao hơn. Hắn có thể tác động lên chợ hải sản, gây cản trở khiến cho một ngư dân nào đó không bán được hàng, và siết chặt cho đến khi nạn nhân phải thuận theo ý hắn vô điều kiện.


Wessel có đủ thông minh để thành lập Hội bảo trợ ngư dân, hoạt động trong khuôn khổ luật pháp mà vẫn thu được những khoản lợi lớn. Một cấu trúc như vậy không tạo cho người ta cảm giác về sự nguy hiểm. Và nếu như hắn có ý đồ thanh toán Nhóm hợp tác, điều đó vẫn có thể làm được theo đường lối tương tự mà không cần phải dùng đến dao búa, gậy gộc.


Một ý nghĩ nữa chợt loé lên trong đầu Ace Jackson. Đối với Wessel, chừng nào mà Nhóm hợp tác còn tiếp tục hoạt động, nó sẽ là một cái van an toàn trước khả năng hắn có thể bị Toà án liên bang truy tố dựa trên luật chống độc quyền. Nếu như hắn thanh toán Nhóm hợp tác, chắc chắn sẽ có tổ chức khác xuất hiện để thay thế.


Và như vậy, Ace nhanh chóng kết luận, việc Wessel truy sát Nhóm hợp tác là hoàn toàn bất hợp lý.


Còn có một khả năng khác, khả năng mà Ben Callan đã hy vọng truyền đạt bằng những lời cuối cùng của anh. Anh đã nói trong thời điểm mà Wessel đang tiến hành việc theo dõi các thành viên của Nhóm hợp tác, “cũng chắc như tôi sẽ còn sống để rời khỏi nơi này!” Một nhận định hoàn toàn chính xác!


Ace Jackson rùng mình ớn lạnh. Callan không còn sống để rời khỏi nhà thuyền. Hẳn là anh phải biết chắc điều đó và với những lời cuối cùng ấy anh đã liều mạng báo cho Ace là phải tìm tên giết người theo một hướng khác chứ không phải theo hướng Wessel; nhưng nếu như đó không phải là Wessel, vậy thì tên giết người trong vụ này là ai, ở đâu?


Đột nhiên Ace há hốc miệng; đầu anh như muốn nổ tung ra khi nghĩ đến điều mà cho tới lúc này anh đã bỏ qua. Anh phải chắc chắn. Anh đánh một que diêm, xem xét lại một lần nữa chất màu xám trên ngón cái và ngón trỏ của Callan, và lần này thì anh đã biết đó là cái gì...


“Trời đất!” anh la lên. “Mình đúng là một thằng ngốc mù quáng!”


Mắt anh loé lên một tia sáng khác thường, môi anh nhếch lên cười nhạt. Anh biết là anh đã đúng. Trước đây anh đã từng nhìn thấy cái chất xam xám nặng mùi ấy, và giờ đây, nhớ lại cái mùi ấy, anh cảm thấy không còn bất cứ điều gì có thể nghi ngờ.


Ace vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Tên giết người đã có lợi thế hơn anh, và hắn đã tìm cách chặn tay anh lại trước khi hoàn tất chiến dịch giết người của hắn.


Hầu hết những ngư dân thuộc Nhóm hợp tác đều sống gần khu bờ biển. Tàu tuần duyên là phương tiện nhanh nhất để đến đó. Ace chạy nhanh ra khỏi nhà thuyền, đi đến cuối cầu tàu. Sương mù che lấp mặt nước và anh phải ra sát tận rìa cầu. Anh ngây người: Chiếc tàu đã biến mất!


Tức điên người, anh lao nhanh ra đường. Tới con đường lớn trải sỏi, nhìn thấy ánh đèn pha xe hơi có kèm đèn đi trong sương rọi tới, anh nhảy ra giữa đường, vẫy tay ra hiệu cho xe dừng lại. Chiếc xe thắng gấp, các bánh xe trượt trên sỏi ước.


Anh phóng nhanh về phía chiếc xe, miệng hô to: “Cảnh sát tuần duyên đây! Tôi cần xuống một trong các xóm biển ngay lập tức”.


Chỉ trong thoáng chốc, chiếc xe đã chồm lên, Ace ngồi cạnh người lái xe chỉ đường.


Chẳng mấy chốc sau họ đã tới làng ngư dân. Ace nhảy xuống, cám ơn người lái xe rồi phóng thẳng đến căn nhà gỗ của Joe Neely dựng bên cạnh cầu tàu.


Ở cửa sổ phía sau có ánh đèn lờ mờ toả ra. Anh chạy men theo lối đi, nhảy qua dãy hàng rào thấp rồi chạy lại phía cửa gian bếp. Quên cả gõ cửa, anh xoay nắm đấm rồi đẩy cửa bước vào.


Trong phòng không có ai. Một cái tách và một cái dĩa nhỏ trên chiếc bàn gỗ là bằng chứng cho thấy Joe Neely vừa mới uống cà phê ở đây. Ace bước qua tấm vải sơn lót nền nhà đi về phía gian phòng lớn nằm tách rời khỏi gian bếp. Một linh cảm không lành làm anh thấy lạnh cả sống lưng.


Về bên phải là một cãn phòng nhỏ tối thui. Ace vểnh tai nghe tiếng lóc bóc từ trong đó vọng ra. Anh nhăn trán, đó không phải là tiếng vòi nước vặn không chặt để nước nhỏ tí tách; tiếng lóc... bóc... nghe rất khác lạ. Anh đưa tay mò mẫm bức tường bên trong khung cửa, tìm công tắc bật đèn lên.


Cảnh tượng trong phòng làm anh sững người, mắt lộ vẻ kinh hoàng, cổ họng đắng ngắt. Anh đã từng nhìn thấy nhiều cảnh tượng kinh khủng, nhưng đây mới đúng là cảnh tượng kinh khủng nhất! Anh quay ra, cố lấy lại bình tĩnh để có thể xem xét kỹ hơn. Tiếng động kỳ lạ đó là tiếng máu từ trên cổ thi thể Joe Neely chảy dài xuống ngón chân rồi nhỏ giọt xuống bồn tắm ở bên dưới.


Khi đã trấn tĩnh lại, Ace đưa mắt nhìn quanh. Một lưỡi câu cá mập móc vào cổ người đàn ông, từ đó máu không ngừng rỉ ra. Thi thể được treo phía trên bồn tắm bằng lưỡi câu đó, lỗ xỏ dây ở đuôi lưỡi câu được móc vào chỗ gắn gương sen. Nhìn hiện trường, Ace nhẩm tính tội ác chỉ mới xảy ra cách đây khoảng mười, mười lăm phút.


Quay trở ra gian phòng lớn, đầu óc anh như căng lên, nóng bừng. Cái chết của Neely đã củng cố suy luận của anh. Như thế, những người khác cũng đang có nguy cơ mất mạng. Ace gầm lên uất hận; anh không thể nào cùng một lúc đến cả ba nơi được.


Đảo mắt tìm, phát hiện chiếc máy điện thoại ở cuối phòng, anh nhảy bổ đến chộp lấy ống nghe, quay số tới Hội bảo trợ ngư dân. Nhận được giọng nói ngái ngủ của một người đàn ông từ đầu dây bên kia, anh gọi dựng anh ta dậy:


“Gọi Jeff Wessel đến nghe máy! Cảnh sát tuần duyên đây!”


“Cái gì?” Người ở đầu dây bên kia hỏi, giọng hoài nghi. “Anh nói cái gì, Jeff đã đến văn phòng Nhóm hợp tác cách đây hơn một giờ để gặp một người trong bọn các anh. Hình như sắp có cuộc nhóm họp gì đó thì phải...”


Các mạch máu chạy giần giật trên thái dương Ace; anh hỏi nhanh: “Jeff tới đó một mình à?”


“Ừ! Ông ấy cần gì phải đem theo người hộ vệ khi đi gặp Ace Jackson... ngay cả  khi đi gặp luật sư của mình, ông ấy cũng không đem cận vệ theo”. Người đàn ông phá lên cười, nhưng Ace đã cắt ngang:


“Lúc này thì ngay cả luật sư của ông ta cũng chẳng giúp được gì đâu, phu nhà đòn thì may ra...”


Anh cúp máy trước khi người ở đầu dây bên kia kịp hiểu, rồi quay số gọi đến văn phòng Nhóm hợp tác.


Không có người trả lời.


Ace khịt mũi, rồi quay số về sở chỉ huy gặp viên đại uý trực ban hỏi những thông tin cần thiết để tìm đến nhà của Harry Reed, Salvatore Pario và Luke Carson.


Gần nhất là nhà của Reed. Ace chạy xuôi theo con đường phía trước, vừa chạy vừa cố xác định vị trí căn lán ba buồng dựng bằng ván của Harry Reed. Sương mù dạt ra trong vài giây khi anh tiến lại gần khoảnh sân trước. Cách lán một quãng, anh nhìn thấy chiếc tàu nhỏ để đèn hiệu sáng lờ mờ còn thả neo trong vịnh. Đó là một trong hai chiếc tàu đánh cá của Nhóm hợp tác.


Nhìn thấy chiếc tàu, Ace đoán là Harry Reed chắc còn đang ngủ trong nhà. Cửa sổ tối đen, cãn nhà im ắng. Ace tiến lại phía cửa gõ mạnh.


Trong giây lát, đèn trong nhà bật sáng, cánh cửa mở ra và khuôn mặt gân guốc của Harry Reed xuất hiện, đôi mắt hấp háy nhìn Ace:


“Ace Jackson đấy à”, bác ngư dân kêu lên. “Vào đi. Ngọn gió nào đưa anh đến đây vào lúc đêm hôm khuya khoắc như thế này?”


“Có việc nghiêm trọng đây, bác Reed à”, Ace vừa đáp vừa theo chân bác ngư dân vào phòng khách. “Tôi đang kiểm tra những người đánh cá. Cả đêm nay bác ở nhà à?”


“Ừ, ở nhà”, Reed nheo mắt. “Anh không thấy là sương mù dày quá sao?”


“Bác không đi biển được vì thời tiết xấu quá, hả?” Ace hỏi.


“Cũng không đến nỗi quá xấu”, bác ngư dân kỳ cựu đáp. “Hồi còn trẻ tôi vẫn đi biển khi sương mù còn dày dặc hơn gấp đôi thế này ấy chứ!”


“Chiếc tàu kia của Nhóm hợp tác đi biển rồi, phải không?”


“Chẳng có gì đáng lo ngại đâu. Ngày mai tàu sẽ về bến. Luke Carson và Sal Pario lái nó cũng dễ thôi...”


Các bắp thịt của Ace săn lại. Có thể đoán là Carson và Pario đã bị loại. Như vậy Reed là ngư dân thuộc Nhóm hợp tác duy nhất ở trên bờ tối nay và bác vẫn còn sống. Ace cười gượng:


“Trong Nhóm hợp tác có chuyện rắc rối gì không, bác Reed? Một người nào đó tìm cách lừa đảo... chuồn đi... mang theo một cái gì đó... chẳng hạn?”


“Anh nói cái gì là cái gì?” Quai hàm Reed bạnh ra, “và cái gì làm anh nghĩ như vậy?” Ông nhướng đôi lông mày: “Nào, nói đi, Ace, cái đó là cái gì? Sao cứ úp úp mở mở như vậy, hả?”


“Tôi vừa tìm thấy Joe Neely... đã bị giết chết. Trước đó, Ben Callan, đồng sự của tôi, đã bị đâm từ sau lưng. Có khả năng là một người nào đó trong Nhóm hợp tác đứng sau vụ này. Theo như bác thừa nhận thì bác là người duy nhất ở lại trên bờ. Nào, nói đi, bác Reed, theo bác thì ai là người có động cơ giết người?


“Không phải tôi”, bác ngư dân bực tức đáp. “Nhưng mà này, Ace, tôi vừa nghĩ ra một điều, đó là tại sao Luke...”


Bác không nói thêm được lời nào. Trong phòng vang lên tiếng nổ của súng lục. Reed đưa tay lên ôm đầu, chân lảo đảo, rồi ngã quỵ xuống, lăn ra sàn nhà, máu túa ra từ vết đạn trên thái dương bác.


(Còn tiếp)

Lê Vy (Theo Kiến Thức Ngày Nay 563)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Bóng ma quá khứ (15/08/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Buổi phát thanh đặc biệt
Con ma trắng trên ngọn xoài
Ai thủ đoạn hơn?

Bài được đọc nhiều nhất
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Bí mật của cha tôi
Tội ác và trừng phạt

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
SangNhuong.com - Chợ rao vặt miễn phí lớn nhất Việt Nam

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |