Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | Hương liệu giết người (Kỳ 2)
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. Flash Kim cương đầu tư hình 248 x 109
2. Active Ports
3. Anti XXX Website
4. BOOTSKIN
5. Acez Jump Start Screen Saver

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Hugo 2


Contra


Diệt vi khuẩn


Học viện ma cà rồng

Dùng các phím mũi tên, Z, X để chiến đấu nhé.

Cuộc chiến với hành tinh xanh


Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Buông Áo Em Ra(Cẩm Tú)
VTV 3(VTV 3)
Em nơi đây vẫn chờ(Phạm Thanh Thảo)
Theme From Caravans(VANESSA MAE)
Track 09(Jay Chou)
Chia Tay Mùa Hạ(Tóc Tiên)
Tám Con Ngỗng(AC&M)
TVO-05(TVO-05)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


Hương liệu giết người (Kỳ 2)
01/06/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


Ace xoay người hầu như cùng lúc với tiếng súng nhắm vào anh. Anh nhìn thấy tấm kính cửa sổ xuyên qua đó viên đạn bắn tới. Tên giết người đã chứng kiến cuộc nói chuyện giữa Reed và anh; và có lẽ hắn đã nghe hết những điều họ vừa nói với nhau.

Ace lao ra phía cửa trước, mở bật nó ra, rồi nhảy bổ ra ngoài. Một bóng người đang biến đi trong sương mù, lao về phía căn nhà kế đó, đó là nhà của Carson.


Anh nghe tiếng con mồi của anh lao qua hàng rào, nhưng không thể nhìn thấy hắn. Anh đuổi theo tên giết người, giày ngập sâu xuống nền đất mềm. Mấy giây sau mặt và tay anh đã chạm phải hàng rào.


Anh đứng sựng lại, cố nhớ lại vị trí của căn nhà so với bến cảng. Rồi anh nghe thấy tiếng động cơ vang lên ở bên phải. Nó giúp anh xác định được vị trí nơi anh đang đứng và khiến anh nhớ tới một bến đậu nhỏ mà anh biết là ở gần đó.


Nó gần hơn là anh nghĩ và anh dò dẫm bước xuống các bậc cấp. Anh đưa tay mò mẫm chung quanh. Nhưng cái làm anh không bị lọt xuống nước là một chiếc xuồng máy được buộc nằm xuôi theo bến. Nó có tác dụng như một thành tàu.


Anh đứng sựng, người căng lên vì giận, dạ bồn chồn. Anh nhận ra tiếng nổ của động cơ. Đó là tiếng nổ của chiếc tàu tuần tra của anh, và qua tiếng nổ, anh nhận ra chiếc tàu đang tiến ra khơi.


Ngay lập tức anh nghĩ đến việc dùng chiếc xuồng máy để đuổi theo. Nhưng một ý nghĩ khác đã ghìm anh lại, nó khiến anh nghĩ tới mức nghiêm trọng của tội ác đang diễn ra.


Nhảy lên chiếc xuồng máy, Ace ngồi vào tay lái, bật bộ phận đánh lửa. Ngay tức thì, động cơ nổ dòn, không một chút lập bập. Anh làu bàu vẻ hài lòng; động cơ phải còn nóng máy mới nổ nhanh như thế.


“Mới dừng lại lần nữa”, anh lẩm bẩm, “rồi ra tàu của Nhóm hợp tác đang buông neo ở đâu đó trong vịnh”.


Mười lăm phút sau chiếc xuồng máy xé nước lao trên mặt vịnh, sương mù loãng ra, dạt đi dưới cơn gió thổi từ hướng Đông Nam.


Ace Jackson cầm lái một cách thành thạo; anh cho xuồng lướt nhanh trên mặt nước. Anh lượn lách qua những chiếc tàu đang neo trong vịnh, lùng kiếm chiếc tàu của Nhóm hợp tác. Anh không sợ lạc mất hay nhận lầm chiếc tàu lớn; anh biết là chiếc tàu trực chiến của cảnh sát tuần tra biển phải đang ở đâu đó ven bờ.


Bụi nước rơi như mưa trên khoang xuồng máy làm anh ước như chuột lột, nhưng nó cũng làm cho cái đầu đang nóng bừng bừng của anh cảm thấy dễ chịu hơn. Anh vặn tay lái, điều khiển chiếc xuồng luồn qua mũi một chiếc thuyền hai cột buồm, ép vào sườn phải của nó rồi khi nhìn thấy chiếc đèn hiệu lờ mờ trong sương cách đó không xa, anh quay ngoắt về hướng đó.


Càng tiến lại gần chiếc tàu, tim anh càng đập dồn. Hình như đó là cái anh đang tìm, anh cảm thấy đúng là nó những khi sương mù dạt ra. Nhưng chiếc tàu tuần duyên ở đâu?


Ace lượn một vòng rộng, rồi hướng về phía sườn trên gió của chiếc tàu. Một vài giây trước khi kịp dò xét chiếc tàu ở phía trước, anh nghe có tiếng súng nổ. Đứng thẳng người, cánh tay guồng lên, hai bàn tay nắm chặt vô lăng, Ace nhìn chăm chăm về phía tiếng súng nổ.


Anh nhìn thấy mấy bóng người nhốn nháo trên sàn tàu. Những tia chớp từ một khẩu súng xé thủng màn đêm. Một tiếng kêu đau đớn cắt ngang cuộc truy đuổi, các bóng người thoáng biến mất rồi lại xuất hiện, chạy nháo nhào ở cuối tàu.


Ánh mắt Ace long lanh như thuỷ tinh, gương mặt anh sắc lại khi anh lướt xuồng máy về phía chiếc tàu. Bằng một động tác khéo léo, anh tắt máy, để chiếc xuồng theo trớn luồn vào sát cạnh chiếc tàu, chen vào giữa nó và một chiếc tàu khác lớn hơn.


Nhảy lên chiếc tàu nhỏ, cột dây buộc xuồng vào sợi dây cáp trước mũi tàu, Ace nhảy vọt qua lườn chiếc tàu lớn, rồi búng chân nhảy sang sàn tàu.


Cái anh trông thấy làm anh lạnh gáy. Một ngọn lao sắt phóng tới đâm ngập vào lưng một người. Tiếng rú kinh hoàng vang lên rồi tắt nghẹn. Người bị đâm lảo đảo, chới với, rồi đổ ập xuống cùng lúc với tiếng một khẩu súng rơi xoạch xuống sàn tàu.


Ace phóng tới trước, chút xíu nữa là vấp vào một thi thể đang nằm ngang trên sàn tàu. Anh bước nhanh lại chỗ chiếc chuôi lao vẫn còn rung bần bật. Nghe tiếng chân anh, một người đàn ông quay gương mặt Á Đông lại nhìn. Đó là một người Nhật, trông anh ta có vẻ hoảng hốt.


Anh ta thét lên, giọng the thé, hai tay xua lia lịa. Nhặt khẩu súng trên sàn tàu lên, Ace nhìn lướt qua, rồi nhìn nó chằm chằm. Đó là khẩu Colt của anh, khẩu súng bị mất ở chỗ nhà thuyền.


Nâng súng lên, anh quay lại nhìn thi thể người bị đâm bằng lao; đó là Jeff Wessel!


Sự nghi ngờ xâm chiếm đầu óc Ace. Thoạt đầu có vẻ như chính Jeff là người đã dàn dựng nên đêm giết người này, vậy mà... Ace đứng lên nhìn tên người Nhật; tên này xua tay lia lịa về phía hầm tàu, miệng lu loa không ngớt.


Nhìn về phía hầm tàu, thấy một người nữa đang cố đứng dậy, Ace đẩy người Á Đông về phía đó. Tên người Nhật cýỡng lại, nhưng rồi y cũng bước tới đỡ người đàn ông kia lên. Ace nhận ra đó là Salvatore Pario dù máu đang rỉ ra từ vết thương trên trán và loang xuống mặt ông ta.


“Ông thắng rồi, ông Wessel”, Pario kêu lên, hình như ông ta nhìn lầm Ace ra tên trùm Hội bảo trợ ngư dân thì phải. “Tôi sẽ bán cho ông theo ý ông”.


“Không, không...” tên người Nhật lập bập. “Ông chủ, ông đó không phải Wessel... ông đó mới lên tàu...”


Ace Jackson cau mày: “Ông biết tôi mà, Pario! Coi bộ ông hoảng hốt quá vậy...


Đưa tay lên quệt vệt máu trên mắt, người ngư dân nhìn Ace Jackson chằm chằm, rồi kêu lên, nhẹ nhõm: “Cảnh sát tuần tra biển... Anh đã bắt Wessel rồi chứ?”


Môi Ace mím lại trong khi anh lắc đầu: “Không cần đâu! Người đầu bếp của ông sẽ chãm sóc cho ông ta. Ông nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra, được chứ?”


“Khoan đã... Để tôi tìm Luke...”


“Vô ích thôi... Suýt chút nữa là tôi đã vấp phải xác của ông ấy rồi...”. Ace nhún vai.


Pario rũ xuống như thể bị nỗi đau buồn lấn át, rồi với giọng chán nản, ông ta kể lại rằng ông ta và Luke Carson đang chờ cho sương tan bớt để có thể vào bến.


“Thế rồi tôi nghe có tiếng tàu tuần tra và chiếc tàu kia tới đây. Chúng tôi cứ tưởng đó là người của các anh đi tuần, nhưng lại thấy Jeff Wessel lên tàu. Ông ta chĩa súng vào tôi và Luke và đòi chúng tôi bán các cổ phần trong Nhóm hợp tác của chúng tôi cho ông ta. Chúng tôi từ chối, thế là Wessel hăm giết chúng tôi. Luke giả vờ đồng ý, rồi lao vào ông ta”.


Thấy Pario dừng lại, Ace đế theo: “Thế là Wessel bắn ông ấy, rồi sao nữa?”


“Tôi chụp con dao trên giá phóng về phía hắn ta; tôi ném trật và Wessel đuổi theo bắn tôi. Lúc tôi vừa xoay người lại, một viên đạn đã bắn trúng tôi... chỗ này này...”. Anh ta chỉ tay lên trán. “Đó là tất cả những gì tôi biết cho đến lúc này”.


Ace Jackson lắc đầu. “Ông nói sai rồi, Pario. Ông còn biết nhiều hơn. Ông tưởng là tôi tin những lời quấy quá của ông sao?! Nào, cả hai, đứng lên đi; lần chần là tôi bắn ngay!”


“Nhưng... nhưng...”. Pario van nài.


“Không nhưng nhị gì hết!” Ace quyết liệt. “Ben Callan đang theo dơi Wessel và khi Wessel bỏ đi, có lẽ là đến tìm tôi ở văn phòng của Nhóm hợp tác, Ben tiếp tục ở lại đó. Ông đánh gục Wessel rồi đem ông ta vào nhà ông. Callan đã đánh hơi được kế hoạch mà ông đang chuẩn bị. Ông biết là Ben còn trong đó nhưng vờ như không biết. Khi Ben gọi điện về sở chỉ huy, ông nghĩ là cuộc chơi sẽ kết thúc trừ phi khử được anh ta. Nhưng ông cần phải biết là anh ta đã nói với sở chỉ huy những gì. Ông dụ anh ta lên nhà thuyền, và khi anh ta vào trong ấy, ông đã đập anh ta nhừ tử và buộc anh ta phải nói theo ý ông...”


“Anh nói láo nói lếu cái gì vậy?” Pario la lên.


“Câm miệng”, Ace quát lại. “Vết thương trên trán ông mới là láo toét, nó chẳng có tác dụng gì đâu...” Ngưng lại một chút, Ace nói tiếp: “... Tưởng là đã hạ gục được tôi, ông lấy chiếc tàu tuần tra của tôi chạy một vòng, trước hết là đi giết Neely rồi tiếp đó là làm cho Harry Reed phải câm miệng trước khi ông ấy kịp nói đích danh ông. Nhưng tôi đã đoán ra điều bác Reed muốn nói. Đó là Luke Carson được cử đi cùng với ông vì Nhóm đã bắt đầu nghi ngờ ông...”.


Pario cười gằn, luồn tay vào trong chiếc áo sơ mi. Hếch mũi súng lên, Ace lẩy cò. Chiếc búa rơi xuống lườn tàu.


Pario lại cười gằn.


“Mày thông minh đấy, Jackson”, hắn nói, giọng châm chọc. “Nhưng tao, tao còn thông minh hơn. Tao làm vậy để biết chắc là súng của mày đã hết đạn. Giờ thì tao sẽ làm như chính Wessel đã giết mày”.


Hắn tiến về phía viên sĩ quan tuần tra, mắt long lên thâm độc. “Chỉ tại mày biết quá nhiều thôi...”


Các bắp thịt của Ace bắt đầu nổi gân. Anh cố kiềm chế không xông vào ngay. Pario và người Á Đông đứng tách rời nhau, từ hai phía cả hai đang tiến lại gần anh. Rất nhanh chóng, anh ước lượng cơ may của mình.


“Này, Pario”, anh nói với giọng hoà hoãn. “Ông chẳng việc gì phải lo, tôi có thể dàn xếp êm vụ này... nếu như ông đồng ý chia năm mươi - năm mươi với tôi...”


Tên sát nhân ngần ngừ. Đó là điều mà Ace muốn. Khẩu súng hết đạn trong tay anh nẩy bật lên, chĩa thẳng vào đầu Pario; theo bản năng, y nghiêng đầu né.


Ace lao vào hắn ta, chân phải anh tung một cú đá sấm sét. Tên người Nhật nhào đến, vung dao lên, mũi dao lướt qua tay áo Ace, xé một đường dài. Pario hấp tấp nổ súng, viên đạn rít qua tai viên cảnh sát tuần tra, đi tìm mục tiêu ở đâu đó phía sau lưng tên người Nhật.


Một cú đấm bằng tay trái móc vào giữa bụng tên giết người làm hắn gập người xuống. Ace vụt tiếp cú tạt tay phải. Pario bóp cò, lần này một viên đạn trúng vào đùi Ace làm anh xoay nửa vòng. Vừa gầm lên, Pario vừa nâng súng nhắm thẳng vào đầu Ace.


Đó là thời khắc quyết định đối với viên cảnh sát tuần tra biển. Anh hụp xuống lao lên, đầu tống vào ngực Pario, hai tay ngoặc vào hông ôm hắn vật xuống; cả hai lăn trên sàn tàu, Pario co đầu gối thúc vào háng Ace.


Cơn đau lan nhanh khắp người viên cảnh sát, nhưng anh không buông tay. Anh tung một cú đấm vào miệng tên giết người rồi bồi tiếp một cú nữa vào xương quai hàm. Từ miệng Pario vang lên tiếng chửi thề, y cố thoát ra để đứng lên.


Ace túm hắn lại và nhìn thấy hắn đang cố xoay mũi súng vào đầu anh. Anh ráng hết sức quật hắn xuống. Khẩu súng phát nổ! Thuốc súng cháy nám mặt Ace, viên đạn réo lên cách đầu anh chưa tới hai phân.


Anh nhảy bổ vào tên giết người, tung cú đấm vào giữa mặt làm máu từ mũi hắn phun ra thành vòi. Nổi điên lên, Pario hùng hổ lao đến, thọc mũi súng vào bụng anh nhưng anh đã kịp vung tay chặt mạnh vào tay hắn làm khẩu súng văng ra. Tên giết người cố với tay về phía chiếc búa trên thành cabin tàu nhưng không tới.


Một cú móc tay trái mang sức nặng cả cơ thể một trăm tám mươi pound của Jackson xoáy tới trúng vào cằm Pario làm hắn bật ngược ra sau. Ace lao theo, đấm liên hồi kỳ trận vào mặt hắn. Tên giết người lảo đảo lùi ra phía lan can tàu, ý đồ của hắn đã rõ.


“Này, đừng!” Vừa la lên, Ace vừa phóng tới chộp cổ tên giết người xoay lại, tung một cú đấm móc từ dưới lên làm hắn bật tung lên rồi ngã bật người trên nắp cửa hầm tàu, người hắn co giật dữ dội rồi nằm yên, bất động.


Không phải đến lúc đó Ace Jackson mới để ý đến những tiếng động rầm rập trên tàu. Anh xoay người nhìn quanh. Nhiều người súng lăm lăm trong tay lao về phía anh. Nhìn đồng phục của họ, anh mỉm cười.


“Cảnh sát tuần tra biển đến”, anh lẩm bẩm, “khi tình hình đã đâu vào đấy cả rồi...” Đưa tay lên chào viên sĩ quan vừa bước lại, anh hướng ánh mắt về phía Pario: “Thưa đại tá, tên giết người kia kìa...”.


Đại tá Demming nghiêm mặt phát lệnh. Hai trong số những người mới lên tàu bước đến canh chừng Pario lúc này vẫn còn bất tỉnh.


“Chúng tôi theo tiếng nổ tìm được đến đây, anh Ace”, Đại tá Hạm trưởng Demming nói. “Sự việc xảy ra như thế nào?”


Ace nhăn mặt khi đứng thẳng người trên cái chân bị thương. Anh cố giữ thăng bằng vì con tàu rập rềnh trên sóng, rồi thuật lại mọi chuyện kể từ khi anh nhận được tin nhắn của Ben Callan truyền qua radio từ sở chỉ huy. Anh khẳng định ý đồ của Pario nhằm đổ vấy cho Jeff Wessel.


“Thậm chí hắn đã mang được Jeff lên tàu lúc tên này còn sống. Khi tôi đến gần chiếc tàu đánh cá, Pario và tên đầu bếp người Nhật của y đã sắp đặt một cuộc đấu súng với ý đồ đưa tôi vào tròng. Carson, người bị nhốt trên tàu lúc Pario vào bờ, đã bị bắn chết. Còn tên người Nhật sẽ kết thúc màn kịch bằng cách phóng lao đâm vào lưng Wessel. Khẩu súng được ném vào tay Wessel theo đúng như kịch bản đã định...


“Nhưng...”. Đại tá Demming cau mày, “do đâu mà anh biết đó là Jeff Wessel?”


“Ông đã quên một điều, thưa Đại tá”, Ace nói. “Đó cũng chính là điều mà Pario đã quên không để ý: chỉ có người hoa tiêu thành thạo mới có thể lái tàu ra vào bờ xuyên qua sương mù. Wessel thậm chí không phải là người có nghề đi biển. Ngoài ra, chỉ có hai người biết chiếc tàu này neo ở đâu; một trong hai người là Luke Carson, còn người thứ hai chính là Pario”.


“Nhưng hắn làm vậy là vì động cơ nào?”


“Vô số! Theo điều lệ của Nhóm hợp tác, tất cả những gì thu hoạch được lên tàu đều phải được chia đều cho cả nhóm. Pario tình cờ vớ được món bẫm khi dùng tàu đi đánh cá”.


Ace nói về cái chất dẻo có mùi khó ngửi ở chỗ của Pario mà Ben Callan đã thọc các ngón tay vào.


“Mới đầu tôi cũng không biết đó là cái gì, nhưng khi tôi tỉnh lại, toàn bộ chiến dịch của tên giết người tự nó đã bộc lộ ra tất cả và tôi có thể hình dung những gì sắp xảy ra...”.


Viên đại tá thắc mắc hỏi: “Ý anh muốn nói là Pario đưa tàu vào bờ với cái... cái chất dẻo có mùi ấy, phải không? Đó là chất gì vậy, Ace?”


“Ông sẽ biết ngay thôi... Tôi đã dừng lại ở nhà Pario và tìm thấy nó trước khi đến đây. Cái đó sẽ củng cố bằng chứng để đưa ông ta ra toà”.


Vài phút sau, khi Pario đã tỉnh lại và đứng ủ rũ giữa hai viên cảnh sát tuần duyên đang canh giữ anh ta, viên sĩ quan tuần tra vạm vỡ quay trở lại với cái thùng gỗ kềnh càng bê trên hai tay; vừa thở hào hển anh vừa đặt cái thùng xuống sàn tàu.


Đại tá Demming xoay đèn pin rọi vào khối chất nhão bên trong. Ông trố mắt:


“Ối chao ơi...”. Ông kêu lên. “Long diên hương (*), thành phần cốt tử của những loại nước hoa đắt tiền nhất!...”.


“Vâng”, Ace đáp nhẹ. Quay sang tên giết người, anh nhếch mép, nói gằn từng tiếng: “Với giá một ngàn đô một pound, cả một thùng đầy như thế kia chắc chắn không dưới năm chục ngàn đô. Chia cái cục nhão đó ra bốn phần thì tiếc quá, phải không, ông Pario? Nhưng giờ thì ông còn được gì ngoài cái mùi... cái mùi khó ngửi đó, hả?!”


 


(*) Chất nhầy do cá nhà táng thổ ra, lúc còn tươi có mùi hôi rất khó ngửi; trôi nổi trên mặt biển, dưới tác động của ánh sáng và không khí, nó dần dần đặc sánh lại như sáp nhão, trở nên không mùi hay có mùi thơm nhẹ. Trong Đông y, long diên hương được dùng làm thuốc trị hen, suyễn, kéo đờm; ở phương Tây, nó được dùng làm chất nền giữ mùi cho các loại nước hoa cao cấp.


 

Người dịch Lê Vy (Theo Kiến Thức Ngày Nay 564)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Bóng ma quá khứ (15/08/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Buổi phát thanh đặc biệt
Con ma trắng trên ngọn xoài
Ai thủ đoạn hơn?

Bài được đọc nhiều nhất
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Bí mật của cha tôi
Tội ác và trừng phạt

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
Tin tức - Quảng cáo - Rao vặt - Diễn đàn về lĩnh vực Bất động sản Việt Nam - HTTP://NHADAT.SANGNHUONG.COM

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |