Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | Bí mật của cha tôi
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. XB1890.12
2. Web Time 2000
3. 2 Find MP3
4. AbcShortcuts
5. CyberPatrol 6

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Khỉ ném phi tiêu


Power Fox


Gắp búp bê


Phá bom

Dùng các phím chữ cái để phá bom nhé, cố gắng ăn các bông hoa...

Puppy racing


Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Phút Biệt Ly(Cẩm Ly)
TVO-05(TVO-05)
Đón xuân tình yêu(Trí Hải)
Bức Thư Tình Đầu Tiên(Tấn Minh)
TVTN 18(TVTN 18)
The mouse love rice(Đang cập nhật)
Nếu Biết Trước Tình Không Vui(Lương Bích Hữu)
TVO-22(TVO-22)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


Bí mật của cha tôi
08/06/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


Tôi ra khỏi nhà mẹ tôi vào lúc 8g sáng để đến ga xe điện ngầm nằm tại quảng trường Sloane. Một người đàn ông trong bộ vét xám mới nhưng rẻ tiền và không vừa với khổ người cao gầy của ông ta, đứng chờ ở trạm xe buýt, chăm chú nhìn tôi...

...


Tới gần, tôi bỗng cảm thấy bối rối trước cái nhìn của người lạ mặt, đột ngột ông ta hỏi tôi:


- Cậu là Timothy Pullman?


- Phải.


- Tôi biết cha cậu.


- Thật vậy sao?


Một chiếc xe buýt 2 tầng trờ tới. Ông ta nói vội trước khi bước lên xe:


- Trước khi tôi giết cậu, cậu sẽ hiểu rõ hơn.


Xe buýt chạy đi, tôi còn nhìn thấy đôi mắt ông ta nhìn tôi qua cửa sổ ở tầng trên.


Cha tôi chết cách nay đã 11 năm. Ngược với điều người lạ mặt vừa nói, tôi không hiểu tại sao ông ta muốn giết tôi. Ý nghĩ thật kỳ dị. Hẳn do nhận dạng lầm. Nhưng sao ông ta lại biết tên tôi?


Tôi là con trai của Burgess Pullman, phóng viên đài truyền hình CFCF ở Montreal. Ba năm trước khi tôi chào đời, ông sang sinh sống tại London - ông nội tôi quê ở Glasgow. Tại London, ông làm biên tập viên cho đài BBC. Cách nay 11 năm, khi tôi 17 tuổi, cha tôi qua đời do chứng nhồi máu cơ tim.


Ngồi trên xe điện ngầm, nghĩ lại dĩ vãng, tôi phải thừa nhận cha tôi là một con người bí mật: Ông không bao giờ kể về cuộc sống của ông khi còn ở Montreal. Nhưng tại sao người đàn ông lạ mặt lại biết cha tôi và doạ giết tôi? Âm sắc của ông ta phải chăng là của người Pháp ở Canada?


Tôi cũng xin nói qua về mẹ tôi, Margaret Pullman. Ít khi tôi tâm sự với mẹ tôi những chuyện rắc rối do bà đang lo ngại chờ kết quả sinh thiết khối u trong lồng ngực.


Với Suzi Whitfield lại là chuyện khác. Nàng là người yêu của tôi và tôi đã hẹn đi ăn với nàng vào trưa nay, tại tiệm The Grapes trên đường Kensington. Nàng đang sống cùng bà dì, bà này chăm sóc cho đứa con gái 4 tuổi của nàng, Keitha, đứa con toà án giao cho nàng nuôi dưỡng khi nàng ly dị với Hugo.


Tôi tới tiệm ăn trước, chưa kịp uống hết ly bia thì Suzi đã bước vào. Nhìn tôi, nàng đoán ngay có chuyện khiến tôi lo lắng:


- Anh có chuyện gì vậy, kể em nghe với.


Tôi thuật lại câu chuyện về người lạ mặt ở bến xe buýt khi sáng. Nàng chăm chú nghe, cau mày. Khi tôi kể xong, Suzi hỏi:


- Anh có định kể cho mẹ nghe không?


- Mẹ có thể giúp gì cho anh?


- Có thể bà biết đôi điều về cuộc sống của cha anh tại Montreal, và giải thích về gã lạ mặt kia. Còn báo với cảnh sát thì chẳng đi đến đâu.


- Anh cũng nghĩ vậy. Họ không thể hành động khi chưa xảy ra tội ác. Đây chỉ là lời doạ mơ hồ từ một kẻ xa lạ. Họ không thể cho người theo bảo vệ anh.


- Hãy quên đi và vui lên. Có khi chỉ là một gã vớ vẩn nào đó và anh chẳng bao giờ gặp lại gã.


Thế là chúng tôi vui vẻ chuyển đề tài trong bữa ăn. Nhưng tôi gặp lại gã. Ngay chiều hôm ấy. Khi tôi trở về nhà vào khoảng 5g30, tôi thấy gã đang ngồi ngay trên chiếc ghế tôi thường ngồi trong phòng khách, trước mặt là tách trà nóng và chiếc bánh xăng-uých. Mẹ tôi tỏ ra vui vẻ hẳn, kêu tôi lại giới thiệu:


- Tim, đây là Christophe Soubliere từ Montreal tới. Ông từng làm việc cùng với cha của con. Mẹ với ông vừa nhắc lại những chuyện xưa.


Tôi không biết làm gì khác hơn là bắt tay ông ta và ngồi uống trà. Soubliere nói chuyện có duyên. Có thể tôi nghe nhầm câu ông ta nói khi sáng chăng? Ông kể ông thuộc đội điều tra của cảnh sát Montreal. Ông nghỉ hưu non do bị bệnh. Ông quen cha tôi khi cha tôi làm phóng sự truyền hình hàng tuần về hoạt động của cảnh sát Montreal. Soubliere nhớ lại:


- Ông ở sát bên tôi khi tôi chặn bắt một tay thu thuế cầu đường. Bọn này có súng và lúc ấy đạn đã lên nòng... Nhiều kỷ niệm với cha cậu lắm...


Trước khi cáo biệt, Soubliere vô toa-lét. Còn mình tôi với mẹ, tôi thì thầm:


- Ông ấy qua đây làm gì?


- Ông ta đang nghỉ hè - Bà nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi, người mẹ nào cũng hiểu rõ con mình - Có chuyện gì vậy?


- Ông ta tới bất ngờ quá. Sao ông ta có địa chỉ nhà mình?


- Coi bộ con bắt đầu cảnh giác hơn cả cha con rồi đấy.


Tôi tiễn chân Soubliere ra trạm xe buýt. Vừa ra tới cửa, ông ta biến thành con người khác hẳn, lầm lì và đầy nghi vấn. Tôi hỏi:


- Khi sáng tôi có nghe lộn không đấy?


- Về chuyện giết cậu? Không đâu. Tôi đã lên kế hoạch trả thù từ nhiều năm, lúc bị bắt giam, trong khi cha của cậu thoải mái tiêu xài số tiền đáng lẽ là của tôi.


- Ở tù? Nhưng ông là cảnh sát mà.


- Cảnh sát lạng quạng cũng vô tù.


Xe buýt chưa tới. Ông ta ngồi xuống ghế chờ, còn tôi đứng kế bên:


- Hãy nói cho tôi nghe rõ hơn cha tôi đã làm gì ông.


- Có một vụ buôn lậu ma tuý. Tôi chịu trách nhiệm bắt. Cùng với rất nhiều cocain, chúng tôi thấy cả tiền mặt. Ba triệu USD. Tôi bỏ túi ba trăm ngàn. Chuyện thường. Cảnh sát phải chịu liều thân mà lương lậu đâu có bao nhiêu... Nhưng rồi cấp trên nghi ngờ, và họ chẳng tìm ra chứng cứ nào.


- Vậy đâu liên quan tới cha tôi?


- Burgess Pullman, cha cậu, là một phóng viên điều tra cừ. Và hãy nhớ lại, chúng tôi là bạn. Chúng tôi cùng đi ăn tối, cùng uống bia. Tôi tin ông ta. Và ông ta khám phá tôi đã “thó” tiền, tìm ra cả nơi tôi giấu. Cha cậu liền làm hai điều: Nẫng gần hết; xong trở ngược chứng cứ cung cấp cho cấp trên của tôi, kể cả băng ghi âm cuộc nói chuyện giữa hai chúng tôi, khiến tôi bị bắt, ra toà. Tôi lãnh án 35 năm tù giam, vừa được thả cách nay sáu tháng, sau khi ngồi nhà đá hơn 30 năm.


Tôi đứng chết trân, buồn bã, bối rối, kinh hoảng bởi hành động của cha tôi, một hành động mà tôi không thể ngờ. Tôi hỏi:


- Làm sao ông biết tôi ở đây?


- Những mối quan hệ với cảnh sát vẫn còn sau khi tôi vô tù. Tôi được biết Pullman đã chuyển sang London. Tôi được biết ông ta đã cưới vợ và có một đứa con trai. Tôi được biết ông ta đã qua đời.


- Cha tôi là người duy nhất phản lại ông, ông ấy chết đã lâu. Tại sao ông còn theo đuổi tôi?


- Ba mươi năm bị giam giữ, thời gian đẹp nhất đời người đã trôi qua. Bộ tôi điên hay sao mà không đòi lại món nợ?


Xe buýt trờ tới. Lúc Soubliere bước lên xe, tôi hỏi thêm:


- Khi nào?


- Khi cậu ít để ý nhất.


Xe chưa kịp khuất thì thêm một xe buýt nữa ghé vào trạm. Xe này trống trơn. Tôi vội bước lên xe, móc ra một xấp tiền đưa tài xế, bảo ông ta chạy theo xe phía trước. Tôi muốn biết tay cảnh sát nghỉ việc hiện đang sống ở đâu.


Vậy ra đâu phải tôi không có tiền. Tiền của cha tôi kiếm được, dù có hợp pháp hay không. Lẽ ra tôi có thể vào một trường đại học tốt, thay vì phải sớm ra đời kiếm sống...


Xe buýt phía trước vừa dừng tại một trạm và Soubliere bước xuống. Tôi cũng kêu tài xế ngừng, xuống xe, đi sau Soubliere một khoảng cách an toàn. Kìa, ông ta dừng chân trước một căn nhà, rút chìa khoá trong túi, mở cửa. Tôi nhìn số nhà, toan quay lại trạm xe buýt thì chợt thấy một chiếc taxi thắng gấp trước nhà. Một dáng người quen quen từ taxi bước ra, tiến đến căn nhà mà Soubliere vừa bước vào, dùng chìa khoá riêng mở cửa...


Đó chính là Suzi Whitfield!


Khi tôi về lại nhà thì mẹ tôi đã lên giường nhưng đèn vẫn còn sáng và bà chưa ngủ. Bà hỏi:


- Sao con đi lâu vậy?


- Con bận nói chuyện với Soubliere. Ông ta nói chuyện có duyên lắm.


Mẹ tôi có vẻ vui:


- Mẹ mong gặp lại ông ấy. Thật thú vị khi gặp lại người quen với cha con.


- Mẹ ạ, con phải kiếm việc gì làm.


- Mẹ thấy con suốt ngày bám theo cô bé làm nghề uốn tóc...


- Suzi đâu còn bé. Nàng 31 tuổi rồi đấy.


- Người phụ nữ nào tới chừng ấy tuổi mà còn tô son trát phấn đầy mặt hẳn có điều gì đó muốn giấu giếm.


Tôi trở về phòng riêng, cảm thấy mình có lỗi. Mẹ tôi nói đúng. Tôi đã chẳng làm gì nên thân. Trước khi đi vào giấc ngủ, tôi còn tự hỏi không biết chừng nào Soubliere mới thanh toán tôi. Và nữa, câu hỏi lớn hơn là Suzi Whitfield có mối quan hệ ra sao với kẻ lạ mặt đầy nguy hiểm nọ?


*


Sáng hôm sau tôi gọi điện đến tiệm làm đầu của Suzi. Chúng tôi không hẹn gặp nhau bữa nay nên giọng Suzi có vẻ ngạc nhiên:


- Có chuyện gì vậy, anh?


- Anh cần gặp em gấp.


- Mẹ anh phải không?


- Không. Anh phải nói chuyện với em. Đi ăn trưa với anh. Anh sẽ ghé tiệm đón em vào quãng 12 giờ.


Khi tôi tới, Suzi đã chờ sẵn. Thật bất thường vì tôi luôn phải đợi nàng, có khi hàng giờ đồng hồ. Trên đường đến nhà hàng, nàng bảo:


- Trông anh ghê ghê. Chắc có chuyện gì phải không?


Gọi xong ly rượu, tôi mới lên tiếng:


- Tối hôm anh đến Earl Court, theo dõi kẻ doạ giết anh. Anh thấy em đi taxi tới đó. Em vào nhà của ông ta. Suzi, em là đồng bọn của Christophe Soubliere phải không?


Suzi nghiêm mặt, cố tự chủ:


- Đúng vậy.


- Tại sao em lại đến với ông ta? Anh sắp bị giết!


- Chỉ là doạ thôi. Để anh tỉnh ra. Tim, anh chịu khó nghe và cố hiểu. Soubliere là người Pháp - Canada nhưng chưa hề là cảnh sát. Ông ta là thợ sửa ống nước.


Tôi bật cười. Sau ly rượu thứ hai, tôi ít giữ lời hơn:


- Ông ta ở nhà anh chiều qua. Có thể ông ấy đang lởn vởn quanh đây, quan sát chúng ta.


Suzi tỏ ra không mấy thoải mái:


- Em dựng chuyện đấy, từ những gì em biết chút xíu về cha của anh. Chris ở London từ nhiều năm rồi. Em kêu ông ta mỗi khi ống nước trong tiệm bị trục trặc...


- Tiếp.


- Em tính doạ anh thôi. Rồi Chris sẽ nói với anh là ông ta đã nghĩ lại. Rằng anh không đáng chết do việc làm của cha anh. Nhưng do tiền của ông ta bị chiếm đoạt và ông ta bị tống vô tù, nên phải được bồi thường. Ba mươi ngàn bảng là đủ.


- Tại sao lại nhắm vào anh?


- Bởi em cần tiền. Chồng cũ của em cứ quấy rầy mãi. Anh ta cứ đòi bắt Keitha. Em có thể đến một thị trấn ở Scotland, nơi em có nhiều bạn bè, mở tiệm làm đầu và sống bình yên với Keitha. Nhưng em cần tiền để làm chuyện này.


Có thể Suzi nói thật vì Hugo đã nhiều phen gây rối. Nhưng tôi chưa thật tin:


- Sao em không hỏi thẳng anh?


- Anh đâu có tiền.


- Anh có thể xin mẹ anh.


- Chẳng đời nào mẹ anh đưa anh ngần ấy tiền, nhất là để giúp em, người mà bà không mấy ưa. Nhưng để cứu mạng sống cho đứa con trai duy nhất của bà thì lại là chuyện khác.


Thức ăn trở nên lạt nhách trong miệng tôi. Tôi cạn ly thứ ba. Cửa hàng ăn lúc này đông khách, nhưng tôi cóc để ý đến họ nữa:


- Em nhét vào đầu anh một câu chuyện bực mình về cha của anh.


- Chưa biết chừng ông còn tệ hơn thế.


Tôi đứng bật dậy, ói tùm lum, bước vội đến bên cửa hông gần nhất, lao ra ngoài. Tôi không ở đây một mình: Soubliere xuất hiện trước cửa nhà hàng, bước vội đến, đứng chặn ngang. Tôi giễu cợt:


- A! Soubliere thuộc đội điều tra cảnh sát Montreal!


- Cậu có điên không đấy? Tính đi báo cảnh sát hả?


- Có thể.


- Về tội tống tiền bằng cách doạ giết người? Vậy cảnh sát sẽ nói sao nào?


- Họ nói sao rồi ông sẽ biết.


- Lời nói của cậu không dễ tin bằng của tôi và của Suzi.


- Cứ thử xem. Tôi là một công dân tốt chưa hề có tai tiếng. Ông là một di dân, còn Suzi vừa ly dị chồng, chồng lại hay gây rối.


Soubliere cảnh báo:


- Tốt nhất là cậu đừng nói gì. Có thể họ sẽ đuổi tôi về Canada. Tôi sẽ không thể trở lại Anh nữa.


Ông ta vừa nói vừa rút ra khẩu súng ngắn. Bình thường chắc tôi sẽ nói chuyện tiếp, nhưng rượu khiến tôi dễ gây sự. Tôi nhào tới, hai tay nắm chặt cổ tay đối thủ và cả khẩu súng. Soubliere cố kháng cự, nhưng tôi đã chiếm thế thượng phong. Tôi không rõ ai đã bóp cò, nhưng khẩu súng rớt xuống và Soubliere té xuống đất.


Suzi chạy tới, cúi xuống đỡ Soubliere đang rên rỉ. Nàng kêu lên thảng thốt:


- Trời, anh làm gì vậy? Ông ta bị trúng đạn rồi.


- Anh không thể làm gì khác.


- Để em gọi xe cấp cứu. Và xem thử chúng ta nên khai báo ra sao.


- Thì em và Soubliere tống tiền anh. Ông ta rút súng doạ...


- Làm ơn đừng, em van anh. Còn Hugo, chồng cũ của em. Nếu em gặp rắc rối, Hugo sẽ giành quyền nuôi Keitha.


Tôi thở dài, đưa khẩu súng cho Suzi:


- Em cầm lấy. Vậy chúng ta sẽ khai báo ra sao?


- Khai như vậy. Em có hai bạn trai, anh và Chris. Ông ta ghen, tới cửa hàng, gọi anh ra ngoài. Ông ta có súng, và hai người đánh lộn...


- Liệu Chris có chịu khai giống thế?


Soubliere rên lên:


- Tôi chịu hết. Tôi đau quá, cứu tôi với!


*


Tôi không thể nào tiên đoán diễn biến của sự việc. Vết thương của Soubliere khá nghiêm trọng nhưng không đe doạ đến tính mạng. Cảnh sát vào cuộc, dĩ nhiên. Nhưng cả tôi lẫn Suzi đều không muốn dính vào báo chí. Khẩu súng, không đăng ký, là một trở ngại. Đã có lúc dường như Soubliere sẽ phải nộp tiền phạt và bị trục xuất về lại Canada. Tuy nhiên quan toà đổi ý khi Margaret Pullman lên tiếng thay mặt cho bị cáo. Mẹ tôi ngỏ ý muốn tái giá và kết hôn với Soubiere. Không chỉ nộp tiền phạt, bà còn bảo đảm mọi hành vi của ông trong tương lai.


Mẹ tôi trông vui vẻ và tươi tỉnh hơn bao giờ hết, hơn cả khi được tin kết quả sinh thiết khối u trong ngực bà lành tính.


*


Sau đám cưới ở nhà thờ, tôi có dịp gặp riêng và nói chuyện với Soubiere. Tôi hỏi:


- Ông còn nghĩ mình là nhân viên cảnh sát nghỉ hưu ở Montreal nữa hay không?


- Tất nhiên. Bà ấy biết tôi nhờ vậy mà.


Vẫn còn đó một vấn đề nghiêm trọng khi Suzi thì thầm:


- Em rất cần 30.000 bảng. Keitha và em phải xa lánh Hugo mới yên nổi.


- Cứ để đó anh lo.


Ngồi trong xe hơi trên đường đến dự tiệc cưới ở nhà hàng, tôi nói với mẹ tôi:


- Mẹ à, con cần một số tiền.


- Để làm gì?


- Suzi và con sẽ đến Scotland sống. Mẹ và Chris chắc chắn không cần đến con trong nhà.


- Để làm gì?


- Cưới vợ -  Tôi và Suzi nắm chặt tay nhau, Suzi sẽ gật đầu.


- Bao nhiêu?


- Ba chục ngàn bảng.


- Dễ thôi. Còn có nhiều tiền hơn thế mà cha con gởi trong ngân hàng với tài khoản mang tên con. Có tới 120.000 đôla Mỹ - phân nửa số tiền ông bí mật kiếm được, nửa kia phần mẹ. Mẹ không bao giờ nói tới chuyện này, vì cha con dặn chỉ nói với con khi nào con cưới vợ.


Thì ra cha tôi có một số tiền bí mật thực sự, mà biết đâu, phải, biết đâu Soubliere đoán đúng...


(Phóng tác từ truyện ngắn của William Bankier)



 

Quang Hùng (Theo Kiến Thức Ngày Nay 566)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Bóng ma quá khứ (15/08/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Buổi phát thanh đặc biệt
Con ma trắng trên ngọn xoài
Ai thủ đoạn hơn?

Bài được đọc nhiều nhất
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Tội ác và trừng phạt
Buổi phát thanh đặc biệt

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
NHADAT.SANGNHUONG.COM - TRUNG TÂM THÔNG TIN BẤT ĐỘNG SẢN VIỆT NAM

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |