Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h | Tin tức | TẤM BẰNG LÁI XE
   Thời sự
   Kiến thức
   Tư vấn
   Văn hóa & Nghệ thuật
   Multimedia
   Tòa soạn và bạn đọc
   Thư giãn
   Kinh tế

   Các nhà tài trợ vàng


Đại Hồng Phúc
 
 
Nata Hoa Linh
 
 
Tài trợ tạp chí Kiến Thức Ngày Nay
 
 
Công ty TNHH đầu tư và phát triển Đông Tây - Ích Tâm Khang
 
 
Công ty Nguyễn Lê - Nước uống tinh khiết NEED

 

   Thành viên xuất sắc
Thành viên tích cực nhất tại diễn đàn:
Người đứng đầu:
zcuanhz (141 bài gửi)

02: teobathe (78 bài gửi)
03: sinnova (44 bài gửi)
04: thanhdat93 (37 bài gửi)
05: huongtram8195 (24 bài gửi)
06: tranjessica (23 bài gửi)
07: jessicatran (18 bài gửi)
08: reborn (18 bài gửi)
09: cpvdesign (15 bài gửi)
10: bimat (14 bài gửi)
   Software hữu ích
5 file mới nhất

1. AMPad
2. Cliptrans 0.9.7 Beta
3. Ghostzilla-CD
4. Đầu Tư Kim Cương.com
5. Desktop Folder Icons

Chuyển đến danh mục Files
   Chơi Games Online

Bông


Dutchman"s Dash


Bão táp sa mạc


Excited insect


Tìm điểm khác biệt


Các Game Online khác

   Xem và nghe Online
Love paradise(Đang cập nhật)
TVO-22(TVO-22)
In Dấu(Đan Trường)
Nhớ Anh(Hồ Quỳnh Hương)
Thiên Đường Xa Xôi(Cao Thái Sơn)
Tay chơi bi da "Siêu nhí"()
Tóc Ngắn(Mỹ Linh)
Cô Bé Dỗi Hờn(Quang Vinh)

Xem nghe các tác phẩm khác

 


TẤM BẰNG LÁI XE
08/06/2006

Xem hnh
Các nhà tài trợ kim cương


Tôi rời khách sạn lối 22h khuya. Thực tâm muốn uống chút gì đó, nhưng không phải trong quầy bar dưới đại sảnh, bởi ở đó đông nghẹt là người. Đang có trận bóng chày truyền trực tiếp trên tivi mà....

...

Tôi quẹo qua một phố nhỏ, hy vọng tìm được một chốn yên tĩnh hơn. Chiếc túi kiểu thể thao nặng trĩu trên vai, biết thế để nó lại chỗ gửi đồ ngoài ga cho rồi. Nhưng trước tiên phải làm mát cổ họng cái đã, ít thôi. Tôi chúa ghét những kẻ  say xỉn, hạng người không biết làm chủ bản thân.


Sau rốt tôi cũng phát hiện ra một quán hơi khuất, vắng lặng. Anh bồi đang ngồi sau góc quán lắng nghe tường thuật trận bóng gay cấn qua radio. Tôi buông mình xuống cái bàn kề ngay cửa, túi xách để trên ghế sát cạnh và kêu một chai bia.


  Đúng lúc này có một vị khách bước vào và ngồi luôn cùng bàn với tôi. Ông ta mang chiếc túi y hệt như của tôi, cũng bỏ nó lên ghế bên cạnh và kêu một ly whisky.


  Kẻ đối diện có tầm vóc thấp đậm, vầng trán hói cùng nước da tai tái, trông thật vô cảm. Ông ta nốc một hơi cạn ly rượu, kêu anh bồi đem thêm ly nữa, đồng thời với giọng cáu bẳn, yêu cầu giảm bớt âm thanh của chiếc radio. Sau khi lượng chất lỏng nồng độ cao trong chiếc ly thứ hai nhanh chóng hoà tan vào bao tử, vị khách gọi ly thứ  ba và cũng làm cạn chúng một cách chóng vánh. Mặt ông ta đỏ rần lên, loạng choạng đứng dậy kêu tính tiền. Ba ly rượu mạnh trong chốc lát hiển nhiên đã làm “biến giọng” kẻ đối diện.


- Bóng với chả... chày! - ông ta vừa làu bàu vừa hất hàm về hướng anh bồi - Tôi chẳng hiểu sao lại có nhiều kẻ đam mê cái trò ngớ ngẩn đó đến thế.


- Thì ai cũng có sở thích riêng của mình - tôi xen vào.


- Đúng, nhưng bóng chày có phải là một thú vui gì hay ho lắm đâu? Ai mà tiêu khiển nổi khi mục kích đám người ngốc nghếch rượt đuổi nhau vì mỗi trái banh bé xíu? Đa phần khán giả tới sân vì những thú vui hoàn toàn khác... Họ hài lòng bởi được tha hồ la hét đến phát điên! Bằng chứng ư? Thì hãy nghe những lời thoá mạ đầy rẫy trên các khán đài ấy...!


  Tôi uống nốt chỗ bia còn lại và sửa soạn rời quán. Nhưng vị khách tình cờ mới quen ngăn lại và gọi thêm chai khác cho tôi.


- Ồ, thành thật xin lỗi! Rất tiếc là tôi phải đi cho kịp chuyến tàu lúc nửa đêm - tôi cố thử tìm lối thoát.


  Vị khách liếc đồng hồ đeo tay:


- Ngài vẫn còn thừa thời gian kia mà.


  Tôi định tìm cớ khác thoái thác, nhưng người bồi đã đặt trước mặt tôi chai bia mới, còn với kẻ kia - ly whisky thứ tư. Người đàn ông tiếp tục:


- Bóng chày là môn thể thao thô bạo, người chơi có thể bị gãy xương, nhưng công chúng lại khoái nhìn chính cái đó... Thật vô lý!


- Tôi chẳng rõ - tôi nhã nhặn đáp - Tôi nghĩ chắc ngài muốn nói về một thú tiêu khiển vô thức nào đấy...


- Ngài lầm rồi! Làm sao có thể coi võ judo hay quyền anh là môn thể thao được? Có ai nhẫn tâm khoái xem những trò ấy không? – Gương mặt người đàn ông hói đầu càng đỏ thêm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán - Hoặc như  cả với cánh thợ săn lẫn thợ câu? Người ta tìm thấy thú tiêu khiển trong các trò bắn giết...


- Ồ, ngài đã thổi phồng sự việc thái quá đấy - tôi gạt ngang - Tỉ như về thú câu cá...


- Có cả hạng người coi việc giết đồng loại là trò giải trí đấy - ông ta ngắt lời tôi - Nhất là nạn nhân thuộc dạng lang thang cơ nhỡ, bỗng dưng mất tích mà chẳng ai thèm biết. Chính vậy đám hung thủ mới càng khó phát hiện...


- Thật ư? - Tôi hỏi với sự lưu tâm rõ rệt và nhìn chăm chú vào vị khách.


Kẻ mới quen không thèm nhìn vào mắt tôi, mà lại xoa tay lên chiếc túi du lịch. Lát sau ông ta thò tay lên cổ như thể bị nghẹt thở... Có thể là do nút cravate thắt quá chặt. Rồi tiếp tục:


- Đừng hiểu xấu về tôi... Tôi không phải là kẻ giết người! Tôi muốn nói về một thủ phạm, từng thực hiện tội ác ghê tởm ngay tại đây, ở thành phố này nhiều năm trước...


- Thế ngài có quen hắn không?


- Không, tôi không hề quen biết hắn. Chẳng ai biết tung tích của hắn, bởi vậy hắn mới kịp đào tẩu và yên tâm ẩn náu. Tất cả các báo đều viết về vụ ấy...


  Vị khách nốc cạn ly rượu và tiếp tục động tác như muốn nới nút thắt cravate trên cổ mình:


- Mọi người gọi hắn là “Quái vật ở Madison”... Mười ba cái chết trong vòng bốn năm... Cảnh sát vẫn chưa tóm được hắn. Người ta từng đặt giả thiết là hắn sống dưới quê, chỉ vào những ngày cuối tuần mới lẻn về Madison gây án mạng. Quái vật thường cắt đầu và tứ chi các nạn nhân bằng dao...


Tôi nhỏm dậy và với tay về hướng cái túi của mình. Người đối thoại chợt nhăn mặt thay vì nụ cười tiễn chào. Trong mắt ông ta ánh lên những tia lửa hoang dã.


- Xin bình tâm, anh bạn nhỏ - ông ta vấn an tôi - Kẻ chuyên giết người đã biệt tích khỏi thành phố này từ  lâu rồi. Có thể hắn đã chết vì tai nạn. Hoặc là sung vào quân đội sang tham chiến bên Afghanistan, Iraq hay một điểm nóng nào đó. Có khác chăng là ở đấy hắn được tôn là người hùng, chứ không phải là tên sát nhân man rợ. Ngài đã hiểu ra chưa?


- Tôi rất đồng cảm với giả thuyết của ngài.


- Giả thuyết? Tôi không phải là lý thuyết gia, mà là người thực tiễn - Ông ta lạnh lùng nhấn mạnh - Nhưng quả thực hôm nay tôi cảm thấy không tự trấn tĩnh được nữa. Ngài có biết vì sao tôi nốc một lượng rượu nhiều đến thế không?


- Những ai chơi bóng chày đều thích uống... Thật ra, tại sao ngài lại không thích môn bóng chày? - Tôi hỏi đại khi nghe radio thông báo kết quả trận đấu.


Đúng lúc này có tiếng còi hụ của xe cảnh sát đang tiến đến. Người đàn ông chợt nhảy dựng lên, ba chân bốn cẳng phóng ra hướng cửa quán.


- Này, còn cái túi nữa kìa - tôi gọi với theo và nhấc chiếc túi bên cạnh lên.


Ông ta hấp tấp trở lại, vừa chộp chiếc túi vừa lí nhí cám ơn, rồi nhanh chóng mất hút trong khoảnh khắc.


Tôi lững thững bước ra phố.


Xe cảnh sát cũng vừa dừng lại ngay cửa quán. Viên Trung uý nhảy xuống nhìn dọc con phố và hỏi tôi:


- Ngài có thấy một kẻ thấp đậm, hói đầu mới qua đây không? Hắn thường xách chiếc túi du lịch kiểu thể thao...


- Có nước da tai tái? Hắn vừa chạy ra khỏi đây... - tôi trả lời lắp bắp.


- Đúng rồi! Theo hướng nào? - viên cảnh sát hỏi dồn.


  Tôi chỉ tay về đoạn cuối phố. Viên trung uý hạ lệnh cho thuộc hạ đuổi theo, còn riêng ông ta tiến lại gần, đề nghị tôi trở lại quán và cùng ngồi xuống:


- Ngài hãy kể những điều mình biết về kẻ vừa đào tẩu xem.


- Có chuyện gì xảy ra vậy? - Tôi ngạc nhiên hỏi viên sĩ quan.


- Tại khách sạn, nơi các vận động viên bóng chày trú ngụ, đã xảy ra án mạng. Một nhân viên phục vụ nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt chạy xuống theo lối cầu thang bộ. Thoạt đầu anh ta cho đó là một tên trộm nên đã báo với bảo vệ tầng. Người bảo vệ xộc vào căn phòng nơi tên đàn ông vừa chạy ra, phát hiện xác một phụ nữ trên giường. Đầu và tứ chi bị cắt mất! Lệnh báo động được ban ra, nhưng hung thủ đã biến mất...


Tôi cảm thấy ngạt thở, nốc vội chỗ bia còn sót trong ly và nói:


- Người đàn ông ngồi cạnh tôi trước đây chút ít có đề cập tới cái biệt danh “quái vật của Madison”, nhưng lúc ấy ông ta có vẻ quá chén rồi...


- Mô tả nhân dạng hoàn toàn khớp - viên cảnh sát bình phẩm - Hắn có đem theo cái túi không? Thế cái còn lại trên ghế này là của ngài à?


Tôi gật đầu xác nhận, còn viên Trung uý thêm:


- Thật ra chúng tôi lần được theo dấu vết hắn chính nhờ vào chiếc túi. Theo vệt máu rỏ xuống đường dẫn tới đây... Ngài thử  nhìn xem, ngay cả dưới ghế cũng có máu. Trong chiếc túi không phải là những cây gậy đập bóng, mà là các bộ phận cắt rời từ thi thể nạn nhân...!


Tôi lạnh run người theo lời kể của người đại diện cho công lực. Bàn ghế trong quán như nhảy múa trước mặt tôi... Máu, đúng, lại máu...!


  Một cảnh sát viên khác bước vào quán.


- Ta đã tóm được hắn, thưa Trung uý - ông ta thông báo - Hắn chạy như  điên dại, bắt buộc chúng tôi phải dùng súng bắn cảnh cáo... Nhưng hắn đột ngột ngã giữa đường, đúng lúc một chiếc xe hơi đang phóng tới... Tài xế không kịp thắng. Cái túi không hề gì, nhưng tên đàn ông thì chết ngay tại chỗ bởi bị cán dập đầu. Có thể hắn không phải là hung thủ - viên cảnh sát thêm - Nhưng giờ thì hắn chết rồi nên chẳng thể rõ được nữa.


***


- Đây có phải là cái túi mà người cùng ngồi với anh đem theo không? - viên sếp cảnh sát điều tra trong bộ đồ dân sự vừa mới tới, hỏi.


- Vâng, đúng - tôi đáp lí nhí qua cổ họng khô khốc.


Tôi quay mặt đi hướng khác, bởi thấy viên sếp cảnh sát chuẩn bị làm động tác mở dây kéo chiếc túi thể thao. Hiển nhiên là trong đó toàn là những mẩu thân người đầy máu me.


- Hắn trở lại chỗ đã từng gây án, bị lôi cuốn bởi thứ  năng lực vô hình nào đó - viên sếp cảnh sát thận trọng nhận định - Có thể tận diệt đồng loại là một thú tiêu khiển của hắn, một trò chơi mạo hiểm chẳng đặng đừng. Cũng có thể sở thích cá nhân ưa sưu tập những “chiến lợi phẩm” rùng rợn nhất... Ngài hãy thử tưởng tượng xem hắn là hạng người nào, một kẻ luôn thực hiện tội ác giữa thời gian có các trận bóng chày!


Viên đội cảnh sát chợt nhận ra, rằng toàn thân tôi đang run bắn lên như cầy sấy, liền chân thành thêm:


- Ngài gặp may đấy, nếu không ngài có thể đã là nạn nhân kế tiếp rồi...


Tôi gật đầu như  cái máy. Ông ta nói đúng, tôi thầm nghĩ trên đường ra bãi để xe. Tôi quyết định không đi bằng tàu hoả nữa... Cái may lớn nhất là tôi đã kịp tráo cái túi của mình cho kẻ chuyên trộm vặt trong các khách sạn, vào đúng thời điểm mang tính quyết định.


Tôi quàng dây an toàn lên người, đề máy và mất hút trong màn đêm. Bỏ lại sau lưng vĩnh viễn những quầng sáng của Madison xô bồ.


Tới ngày hôm sau nữa thì tôi bị bắt ngay tại ngôi nhà dưới quê.


  Trong cái ngăn nhỏ bên rìa ngoài chiếc túi thể thao, mà tôi kịp dúi vào tay kẻ đã ra người thiên cổ kia, tôi đã bỏ quên tấm giấy phép lái xe kèm tên tuổi cùng địa chỉ của mình.


  Lá đơn xin giảmán tử hình của tôi bị viên Thống đốc tiểu bang cự tuyệt. Mọi sự  đều do tấm bằng lái xe chết tiệt!


 


Truyện của Robert Bloh (Mỹ) -  Trần Quang Long dịch

Trần Quang Long (Theo Kiến Thức Ngày Nay 566)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Bóng ma quá khứ (15/08/2006)



Ln đầu trang
Tin mới cùng chuyên mục
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Buổi phát thanh đặc biệt
Con ma trắng trên ngọn xoài
Ai thủ đoạn hơn?

Bài được đọc nhiều nhất
Mặt nạ người chết
Bóng ma quá khứ
Con ma trắng trên ngọn xoài
Bí mật của cha tôi
Tội ác và trừng phạt

   Chuyển đổi tiền tệ
  Số tiền:
  
  Từ
  
  Thành
  
 
   Từ điển

Tra theo từ điển:


   Bách khoa tòan thư
get info from WikiPedia


 
Tài trợ Kiến Thức Ngày Nay Online - kienthucngaynay.vn

Bản quyền thuộc về Tạp chí điện tử - Kiến Thức Ngày Nay Online
Số giấy phép: 395/GP-BVHTT, cấp ngày: 18/09/2002. Tổng biên tập: TS Nguyễn Thị Kim Ửng
- Chủ biên: Hàn Tấn Quang
Ghi rõ nguồn 'kienthucngaynay.vn' khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Trụ sở tòa soạn: 16 Trần Quý Khóach P.Tân Định Q.1 Tp.HCM
Liên hệ quảng cáo: Công ty TNHH TM - DV Ân Minh - 221/2 Trần Quang Khải P.Tân Định Q.1, Tp.HCM - Điện thoại: (848) 62911952 - Fax: (848) 62911951
Email: kienthucngaynay.vn@gmail.com - Website: www.anminh.com - Facebook: www.facebook.com/TapChiKienThucNgayNay | BẢNG GIÁ QUẢNG CÁO |