Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h http://kienthucngaynay.info/am/

Chiếc két ở đâu?
21/05/2006

Honoré Bayard là một người bình thường. Khi bị động viên, năm 1939, ông đang mở tiệm tạp hoá ở Bordeaux cùng cô vợ trẻ xinh đẹp Micheline Như nhiều người khác, ông bị bắt làm tù binh tháng 6.1940 và bị giam tại Đức.


 

Hai năm sau, ông lâm bệnh nặng nên được Đức thả, trở lại Bordeaux với tiệm tạp hoá và cô vợ. Mọi chuyện bắt đầu...


Ngày 2.7.1942, lúc 2g sáng, có tiếng dộng cửa mạnh. Honoré thức giấc, mở cửa, chạm mặt với bốn người đàn ông. Dù trời nóng, họ đều mặc áo khoác. Hai người đội mũ mềm, hai người đội bê-rê. Ai cũng biết ngay đó là Gestapo: hai người Pháp, hai người Đức.


Một người Pháp lên tiếng:


- Khoác áo vét ngoài áo ngủ. Không có thời gian thay đồ đâu. Nhanh lên!


Chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, Honoré chỉ biết vâng lời. Nhưng ông vẫn hy vọng đây chỉ là một sự lầm lẫn.


Tại văn phòng Gestapo, nhân viên mật vụ gắt gỏng hỏi:


- Honoré, đừng mất thời gian. Chiếc két ở đâu?


- Tôi xin lỗi...


- Trả lời ngay: Chiếc két ở đâu?


- Tôi không hiểu gì cả. Tôi vừa được thả ra khỏi nhà tù, ở Đức.


Tay Gestapo dường như không nghe ông trình bày:


- Chiếc két ở đâu?


- Két nào? Nó đựng gì?


- Không trả lời tuỳ ông. Chúng tôi sẽ có biện pháp.


Honoré được lôi lên căn phòng trên lầu hai một khách sạn. Một người đàn ông cao lớn tóc vàng ngồi sau bàn giấy, chung quanh đầy lính. Ông ta ra lệnh bằng tiếng Đức. Lập tức Honoré bị trói vào ghế tựa và cuộc hỏi cung bắt đầu. Thực ra chỉ có một câu hỏi:


- Chiếc két ở đâu?


- Nhưng tôi đâu biết chiếc két nào! Ông có thể nói rõ hơn được không.


Và thế là tra tấn dã man của Gestapo: rút móng tay, cho đi “tàu thuỷ”, gí sắt nung đỏ, điện giật...


Đêm, Honoré bị tống vào phòng biệt giam.


Sáng hôm sau, một người Pháp hơi thấp, tóc nâu, một trong hai kẻ đã bắt ông, bước vào:


- Đi với tôi, ông bạn. Tôi sẽ chỉ cho ông bạn thấy chiếc két.


Anh ta đưa cho Honoré chiếc áo khoác và cặp kiếng mát:


- Mang vào!


Honoré tuân lệnh. Ông vẫn chưa biết gì, nhưng cố gắng tìm hiểu dần.


Ít phút sau, ông thấy mình ngồi trong xe hơi cùng với tay người Pháp và nhiều tên Gestapo Đức khác. Phải chăng đây là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời ông? Họ sẽ chở ông đến bên một bờ sông vắng vẻ hay tuốt trong rừng sâu? Nhưng không, xe chạy tới trung tâm Bordeaux, ngừng bánh ngay một con đường đông người qua lại.


Người Pháp dẫn Honoré bước ra. Những tên Gestapo khác gạt những kẻ tò mò sang một bên. Họ cùng đi bộ khoảng 100 mét, rồi bỗng nhiên dắt Honoré quay ngược trở lại. Trước sau chẳng nói tiếng nào, họ đưa ông lên xe hơi về lại phòng biệt giam.


Honoré không bị hỏi cung hay tra tấn nữa. Hơn một tuần sau, ông được chuyển tới Paris, ra trước toà án quân đội Đức.


Honoré bình thản. Chắc chắn ông sẽ bị kết án tử hình. Nhưng trước khi chết, ít nhất ông cũng phải biết chuyện gì xảy ra. Các thẩm phán hẳn sẽ giải thích chiếc két bí mật là cái thứ gì...


Nhưng không. Nghe gọi tên mình, Honoré bước lên và chỉ nghe tuyên bố:


- Honoré Bayard, anh bị kết án tử hình về tội khủng bố.


Người ta dẫn ông đi, hai tay bị còng. Ông lại bị đẩy lên xe hơi giữa những người mặc áo khoác. Và, đến đây trong vô số sự kiện khó hiểu diễn ra, lần đầu tiên Honoré gặp may.


Tài xế cho xe chạy quá nhanh, đụng phải một xe khác vừa từ hẻm lao ra. Tai nạn không khiến ai bị thương, nhưng tất cả mọi người trên xe đều hoảng hốt bất động, trừ Honoré. Không để mất một giây, như một thằng điên, ông lao ra khỏi xe hơi, chạy vắt giò lên cổ vào cửa xe điện ngầm gần đó. Cả một đám đông tại đây, khi thấy ông với hai tay bị còng, hiểu ngay sự việc. Họ cản ngang lối đi, một người nói nhỏ:


- Theo tôi... 


Vậy là Honoré thoát khỏi tay bọn Gestapo, tham gia kháng chiến tại Paris, sử dụng giấy tờ giả, chờ ngày giải phóng đất nước. Có điều, thỉnh thoảng một câu hỏi vẫn ám ảnh ông:


- Không hiểu chiếc két quỉ quái ấy là cái gì?


*


Đức Quốc xã đầu hàng. Đầu năm 1945, Honoré trở lại Bordeaux. Cơn ác mộng của ông chấm dứt. Ông sẽ gặp lại cô vợ xinh đẹp Micheline và tiếp tục cuộc sống bình thường.


Nhưng ông đã lầm. Ông tìm thấy tiệm tạp hoá, nhưng Micheline biến đâu mất. Chẳng có gì đáng ngại, hẳn vợ ông về bên gia đình của bà. Rồi ông sẽ nhận được tin của vợ mình. Nhưng Honoré không có thời gian: Sáng sớm 12.2.1945, ông giật mình thức giấc vì có tiếng đập cửa rất mạnh, kèm theo tiếng người quát:


- Cảnh sát đây... Mở cửa!


Cửa vừa mở, Honoré nhận thấy hai nhân viên cảnh sát đứng chờ:


- Ông Honoré Bayard? Mời theo chúng tôi. Ông có thể mang theo đồ dùng cá nhân.


- Nhưng tại sao lại bắt tôi?


- Chúng tôi cũng không rõ. Ông sẽ trả lời trước cấp trên.


Cấp trên, mà Honoré trình diện sau đó không lâu với hai tay bị còng, nói rõ lý do ông bị bắt:


- Anh bị cáo buộc tội phản quốc!


Honoré phản đối, la hét dữ dội. Không thể nào! Hẳn lại là chiếc két phi lý nó hại ông. Ông mà phản quốc? Ông đã chẳng từng bị Đức kết án tử hình đó sao?


Vào thời gian ấy, cảnh sát tràn ngập. Đó là lúc cần giải quyết mọi việc nhanh, gọn. Nhân viên cảnh sát cấp trên chỉ đáp:


- Được rồi, anh sẽ giải thích mọi chuyện trước toà.


Và, nửa tháng sau, Honoré ra trước toà đại hình Bordeaux. Toà đầy cảnh sát đứng gác. Các vụ xử diễn ra liên tục và không khí chẳng có vẻ khoan nhượng chút nào.


Ít nhất, trước các thẩm phán, Honoré cuối cùng cũng biết mình phạm tội gì. Nhiều nhân chứng ra trước vành móng ngựa. Họ nhìn mặt ông. Họ khẳng định, theo đúng thủ tục:


- Chính hắn! Tôi đã thấy hắn trên đường phố Bordeaux, hồi tháng Bảy 1942, đi cùng với bọn Gestapo.


Honoré nhớ lại: chiếc áo khoác và cặp kiếng mát. Chuyện này thật phi lý, cũng như toàn bộ câu chuyện. Chiếc két mà người ta nói sẽ chỉ cho ông thấy, nhưng rồi chẳng có chiếc két nào cả. Ông la lên:


- Nhưng tôi là tù nhân của Gestapo! Tôi bị tra tấn. Tôi bị bọn Đức kết án tử hình...


Chẳng ai nghe ông. Sau một thoáng hội ý, toà đưa phán quyết:


- Honoré Bayard, anh bị kết án tử hình về tội phản bội Tổ quốc.


Honoré mặc cho cảnh sát lôi đi. Ông chẳng buồn tìm hiểu nữa. Ông chẳng buồn kháng cự nữa. Tất cả đều phi lý. Và rồi sao? Há chẳng phải số phận của bao nhiêu con người bị đày trong các trại tập trung cũng đều phi lý đó sao?


Ông trở thành một nạn nhân chấp nhận số phận của mình. Vậy mà, chính vào lúc ấy, Honoré lại được biết sự thật.


Trong trại giam tử tù, ông gặp những người Pháp theo Gestapo trước đây, và đặc biệt, trong số đó có tay thấp người tóc nâu. Nhận ra ông, anh ta lại gần. Anh ta không tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng dường như hối hận:


- Ông bạn già tội nghiệp, tôi cần nói hết với ông. Đối với tôi, thế là xong, tôi chẳng còn gì để mất nữa cả.


Và anh chàng Gestapo thấp người tóc nâu này kể hết đầu đuôi:


- Chắc chắn chẳng bao giờ có chiếc két nào. Chính vợ ông chịu trách nhiệm về tất cả mọi chuyện. Bà ta ngủ với một viên tướng Đức. Nhưng rồi ông lại bất ngờ được tha về khiến viên tướng yêu cầu chúng tôi phải kiếm cách trừ khử ông. Nhưng bởi ông đâu có làm gì bậy, nên không lẽ tự nhiên xách ông ra bắn bỏ. Thế là ông ta có một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta ra lệnh tôi dắt ông ra đường phố Bordeaux, ăn mặc y như bọn chúng tôi. Như vậy, khi dàn cảnh cho ông trốn thoát, ông cũng sẽ bị quân kháng chiến lột da.


Vậy đó. Đó là lời giải thích khó tin của hàng loạt các sự kiện khiến Honoré Bayard bị hai lần lãnh án tử hình.


Nhưng câu chuyện của ông chưa kết thúc tại đây. Được Honoré thuyết phục, tay Gestapo thấp người tóc nâu đồng ý viết đơn thú tội và đề nghị ân xá cho Honoré.


Ân xá chớ không phải phục hồi danh dự. Bởi công lý không dễ gì thay đổi quyết định đã ban hành. Honoré, suýt chết dưới sự tra tấn của Gestapo, thoát khỏi bị quân kháng chiến bắn bỏ, được ân xá từ tử hình xuống còn chung thân khổ sai.


Mặc mọi khiếu tố, ông vẫn phải ở tù suốt 7 năm. Phải nhờ đến một chiến dịch của các phương tiện thông tin đại chúng ông mới được trả tự do trước thời hạn. Ông ra tù năm 1952 và đến năm 1956 mới được phục hồi, sau 14 năm chịu đựng bất công. Honoré sau đó tái hôn. Người vợ trước của ông, nàng Micheline xinh đẹp, người chịu trách nhiệm về mọi việc, chẳng biết đã biến đi đâu mất. Ông bắt đầu trở lại cuộc sống như bao nhiêu người dân bình thường khác.


Ông kể: “Nhưng, cho đến lúc chết, tôi vẫn còn nghe văng vẳng trong những cơn ác mộng tiếng mình thét lên: Chiếc két ở đâu?”


(Phóng tác từ một câu chuyện của Bellemare)



URL của bản tin ny::http://kienthucngaynay.info/am//modules.php?name=News&file=article&sid=266

© Kiến Thức Ngày Nay Online - Tạp chí thông tin Việt Nam - Cập nhật thông tin 24 h contact: kienthucngaynay@kienthucngaynay.info